Cách để Viết Hội thoại

Trong bài viết này:Nghiên cứu đoạn hội thoạiViết hội thoạiĐọc rà soát hội thoại5 Tham khảo

Hội thoại là một phần thiết yếu của câu chuyện, và người viết cần cố gắng để chúng trở nên tự nhiên nhất dù là trong truyện, sách, vở kịch hay phim ảnh. Hội thoại chính là cách người viết truyền tải thông tin tới khán giả theo một cách thú vị và cảm xúc. Hãy viết hội thoại khi đã tìm hiểu kỹ về nhân vật, viết đơn giản và chân thực, sau đó đọc to để đảm bảo chúng giống như ngoài đời thực.

Phần 1
Nghiên cứu đoạn hội thoại

  1. 1
    Chú ý vào cuộc hội thoại thực tế. Lắng nghe cách mọi người trò chuyện và sử dụng cuộc hội thoại của họ như bản mẫu để viết chân thực hơn. Bạn sẽ nhận thấy rằng cách nói chuyện của mỗi người đều khác nhau, vậy nên hãy vận dụng chi tiết đó khi viết hội thoại.
    • Bỏ qua những phần không cần thiết của cuộc hội thoại. Ví dụ, bạn không cần viết rõ "xin chào" và "tạm biệt". Một số đoạn hội thoại có thể bỏ qua màn chào hỏi và vào đề chính luôn.
  2. 2
    Đọc hội thoại hay. Để cảm nhận được sự cân bằng giữa tốc độ thực tế và tốc độ trong sách của hội thoại, bạn cần đọc những đoạn hội thoại hay trong sách và trên phim. Đọc sách và kịch bản để tìm hiểu kỹ hơn.[1]
    • Một số tác giả bạn có thể tham khảo là Douglas Adams, Toni Morrison và Judy Blume (đây chỉ là một vài ví dụ; còn rất nhiều người khác!). Hội thoại của họ có xu hướng thực tế, nhiều lớp nghĩa và sống động.
    • Tham khảo và tập viết kịch bản chương trình truyền hình và radio sẽ giúp ích trong việc phát triển đoạn thoại. Douglas Adams, một trong những tác giả được đề cập ở trên, bắt đầu sự nghiệp bằng công việc viết kịch bản radio, một trong những yếu tố giúp ông sáng tác được những lời thoại tuyệt vời như vậy.
  3. 3
    Phát triển nhân vật toàn diện. Bạn cần hiểu hoàn toàn về nhân vật của mình trước khi viết thoại. Hiểu tính cách nhân vật, họ là người lầm lì, ít nói hay sôi nổi thích thể hiện, v, v.[2]
    • Những chi tiết như tuổi tác, giới tính, mức độ giáo dục, quê quán, giọng nói cũng tạo sự khác biệt trong lời thoại của từng nhân vật. Ví dụ, một cô bé người Mỹ có hoàn cảnh gia đình khó khăn sẽ nói chuyện khác với một người đàn ông người Anh, già giặn và giàu có.
    • Mỗi nhân vật có cách nói riêng biệt. Mỗi nhân vật đều có cách dùng từ, tông giọng hay tốc độ nói khác nhau. Bạn cần đảm báo sự khác biệt giữa các nhân vật.
  4. 4
    Tránh dùng lời thoại hoa mỹ. Những lời thoại bóng bẩy tuy không làm hỏng đoạn thoại hoàn toàn, nhưng có thể làm độc giả phân tâm, và với vai trò là tác giả thì bạn hoàn toàn không nên làm vậy. Một đoạn thoại không tự nhiên trong trường hợp đặc biệt cũng không ảnh hưởng lớn nhưng sẽ làm hỏng câu chuyện nếu được dùng nhiều.[3]
    • Lời hội thoại hoa mỹ chỉ có hiệu quả nếu bạn muốn làm rõ điều gì đó, còn trong phạm trù ngôn ngữ thì không nên. Ví dụ: "Chào Mai, trông cậu có vẻ buồn", Bình nói. "Đúng vậy Bình, mình đang buồn. Cậu có muốn biết tại sao không?" "Có chứ Mai, mình muốn biết điều gì làm cậu buồn". "Mình buồn vì chú chó nhà mình bị ốm, nó làm mình nghĩ tới cái chết bí ẩn của cha mình hai năm trước".
    • Bạn nên sửa đoạn hội thoại phía trên như sau: "Mai, có chuyện gì vậy?" Bình hỏi. Mai nhún vai, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thứ gì đó ngoài cửa sổ. "Con chó nhà mình nuôi bị ốm. Họ không tìm ra bệnh của nó"."Tệ thật, nhưng nghe này Mai ... con chó cũng già rồi. Có lẽ đã tới lúc". Tay Mai víu chặt vào bậu cửa sổ. "Chỉ là, chỉ là, cậu có nghĩ rằng bác sĩ biết không". "Ý cậu là bác sĩ thú ý?" Bình cau mày. "Ừ. Sao cũng được".
    • Lý do đoạn hội thoại sau hay hơn chính là bạn không cần viết chính xác những suy nghĩ của Mai về người cha quá cố, thay vào đó thiên về giải thích thông qua từ ngữ cô ấy sử dụng "bác sĩ" thay vì dùng "bác sĩ thú ý". Mạch văn sẽ trôi chảy hơn.
    • Một ví dụ về trường hợp nên sử dụng lời thoại hoa mỹ là trong Chúa tể của những chiếc nhẫn. Không phải lúc nào lời thoại cứng nhắc, nhưng khi người hobbit nói, họ sử dụng lời lẽ rất hùng hồn (không thực tế). Lý do duy nhất nó thích hợp (rất nhiều người không đồng ý rằng như vậy thật sự thích hợp!) là vì câu chuyện được viết theo phong cách sử thi cũ giống với Beowulf hoặc The Mabinogion.

Phần 2
Viết hội thoại

  1. 1
    Viết thật đơn giản. Sử dụng "anh nói" hoặc "cô trả lời" thay vì dùng những từ phức tạp như "anh phản đối" hoặc "cô kêu lên". Bạn không muốn làm người đọc mất tập trung vào đoạn thoại giữa các nhân vật bằng từ ngữ kỳ lạ đâu. "Nói" là một trong những từ tàng hình và không làm người đọc phân tâm.[4]
    • Đôi khi bạn có thể không dùng "nói", "trả lời" hoặc "đáp lại" khi thích hợp. Ví dụ, bạn có thể dùng "ngắt lời" hoặc "hét lên" hoặc "thì thầm" nhưng chỉ ở những đoạn thích hợp và đặc biệt trong câu chuyện.
  2. 2
    Triển khai câu chuyện bằng hội thoại. Hội thoại cung cấp thông tin về câu chuyện hoặc nhân vật cho độc giả. Hội thoại là cách tuyệt vời để chứng minh sự phát triển của nhân vật hoặc đưa ra thông tin mà độc giả chưa nắm được.
    • Đừng viết thoại về thời tiết hay hỏi thăm tình hình của nhân vật khác, mặc dù chuyện này xảy ra rất nhiều ở đời thực. Ngày nay, chỉ một cuộc trò chuyện nhỏ cũng có thể tạo áp lực. Ví dụ, một nhân vật cần thu thập thông tin từ nhân vật khác, nhưng nhân vật thứ hai lại toàn nói chuyện "trên trời" thì cả độc giả và nhân vật kia đều mất kiên nhẫn.
    • Các lời thoại cần có mục đích. Khi viết thoại, hãy tự hỏi bản thân "tại sao lại viết đoạn này vào câu chuyện?" "Tôi định cho độc giả thấy điều gì về câu chuyện hay nhân vật?" Nếu không có câu trả lời, hãy bỏ đoạn thoại đó đi.
  3. 3
    Đừng đưa quá nhiều thông tin linh tinh vào hội thoại. Đây là điều mà mọi người thường mắc phải. Bạn nghĩ rằng không có cách nào thích hợp để truyền tải thông tin hơn để các nhân vật thảo luận với nhau? Hãy dừng ở đây! Thông tin cơ bản cần được thêm vào rải rác khắp câu chuyện.
    • Ví dụ về những điều không nên làm: Mai quay sang hỏi Bình "Bình này, cậu có nhớ lúc cha mình qua đời một cách bí ẩn và gia đình mình bị người dì độc ác đuổi ra khỏi nhà không?" "Mình nhớ chứ, Mai. Lúc đó cậu 12 tuổi, cậu đã phải nghỉ học để phụ giúp gia đình."
    • Cách viết hay hơn của đoạn hội thoại trên: Mai mím chặt môi, quay sang nhìn Bình "Hôm nay mình đã nghe tin về người dì đó". Bình sửng sốt. "Nhưng đó là người đã đuổi gia đình cậu ra khỏi nhà. Bà ta muốn gì?" "Ai biết chứ, bà ta gợi ý một vài điều về cái chết của cha mình" "Điều gì?" Bình nhướn mày. "Có thể bà ta nghĩ cái chết của cha cậu không đơn giản".
  4. 4
    Thêm ẩn ý. Hội thoại, đặc biệt là trong câu chuyện thường có nhiều lớp nghĩa. Chúng thường chứa đựng nhiều hơn một lớp nghĩa, do đó bạn cần bắt được ẩn ý trong mỗi tình huống.
    • Có rất nhiều cách để nói. Do đó, nếu nhân vật muốn nói "Tôi cần bạn", hãy thử để họ diễn tả thay vì nói trực tiếp. Ví dụ: Bình khởi động xe. Mai đặt tay lên cánh tay anh, cô cắn môi. "Bình này, mình ... cậu thực sự phải đi bây giờ sao?" cô rút tay lại. "Chúng ta vẫn chưa biết nên làm gì".
    • Đừng bắt nhân vật nói ra toàn bộ suy nghĩ hay cảm xúc của họ. Như vậy là đã tiết lộ quá nhiều chi tiết, làm mất đi sự hồi hộp và sắc thái của câu chuyện.
  5. 5
    Pha trộn. Nếu muốn đoạn thoại thú vị và lôi kéo người đọc vào câu chuyện, thi thoảng bạn hãy xen thêm những đoạn thoại cơ bản, ví dụ những lời bàn luận về thời tiết của mọi người ở điểm chờ xe buýt, và bắt đầu khai thác những cuộc hội thoại quan trọng như giữa Mai và người dì.
    • Để nhân vật đưa ra lập luận hoặc nói những điều bất ngờ, miễn là phù hợp với tính cách của họ. Hội thoại cần có điểm nhấn. Nếu mọi người chỉ đồng ý hay hỏi và trả lời những câu cơ bản thì đoạn hội thoại sẽ trở nên nhàm chán.
    • Xen kẽ hội thoại và hành động. Khi trò chuyện, mọi người vẫn làm việc, cười, rửa bát đĩa, bước đi, v, v. Thêm một vài chi tiết để đoạn hội thoại trở nên sống động.
    • Ví dụ: "Cháu không nghĩ một người khỏe mạnh như cha cháu lại ốm và qua đời đấy chứ" người dì nói. Mai bình tĩnh trả lời "Ai cũng có lúc lâm bệnh". "Đôi khi họ nhận được sự giúp đỡ nho nhỏ từ những người bạn". Người dì ra vẻ tự mãn, Mai chỉ muốn bóp cổ bà ta thông qua chiếc điện thoại. "Nếu ai đó muốn làm hại cha cháu, dì có biết là ai không?" "Ồ, dì cũng biết một chút, nhưng quyết định là ở cháu thôi".

Phần 3
Đọc rà soát hội thoại

  1. 1
    Đọc to đoạn hội thoại. Việc làm này sẽ giúp bạn cảm nhận được lời thoại. Bạn có thể thay đổi dựa trên những gì nghe được hay đọc được. Hãy nghỉ một chút rồi mới đọc thoại, nếu không thì trong đầu bạn vẫn chỉ chứa những thứ bạn định viết thay vì những gì thực sự ở trên trang giấy.
    • Nhờ bạn bè hoặc thành viên trong gia đình mà bạn tin tưởng đọc thoại. Một đôi mắt tinh tường có thể tìm ra những đoạn chưa tự nhiên, đoạn cần sửa.
  2. 2
    Chấm câu chính xác. Không có gì khó chịu với độc giả (đặc biệt là với nhà xuất bản và đại lý) hơn việc chấm câu không chính xác, đặc biệt là trong đoạn hội thoại.
    • Dấu ngoặc kép đặt ở cuối câu thoại và sau đó là dấu phẩy. Ví dụ: "Xin chào, tôi là Mai", Mai nói.
    • Nếu bạn thêm hành động vào giữa cuộc hội thoại, bạn có thể viết câu ghép hoặc chia thành nhiều câu. Ví dụ: "Cháu không tin ông ấy là người giết cha cháu", Mai nói, mắt đẫm lệ. "Không giống ông ấy chút nào". hoặc viết như sau "Cháu không tin ông ấy là người giết cha cháu" Mai nói, mắt đẫm lệ, "bởi vì như thế không giống ông chút nào."
    • Nếu không có thoại mà chỉ có hành động, bạn có thể đặt dấu phẩy sau dấu ngoặc kép. Ví dụ: "Tạm biệt dì", Mai cúp điện thoại.
  3. 3
    Cắt bỏ từ hoặc cụm từ không cần thiết. Đôi khi những đoạn hội thoại ngắn lại phổ biến hơn. Mọi người nói chuyện thường không quá dài dòng. Họ hay nói ngắn gọn, đơn giản và bạn nên áp dụng điều này vào hội thoại.
    • Ví dụ, thay vì viết "Tôi không thể tin được rằng trong nhiều năm trời, chính bác là người đã bỏ thuốc độc vào cocktail buổi tối của bố và hãm hại ông", Mai nói; bạn có thể viết thành "Tôi không tin chính bác là người đầu độc bố tôi!"
  4. 4
    Cẩn trọng khi dùng phương ngữ. Mỗi nhân vật cần có âm thanh và tiếng nói riêng, nhưng giọng điệu lê thê hoặc nhấn nhá quá nhiều sẽ làm độc giả mệt mỏi. Đồng thời, việc sử dụng phương ngữ mà bạn không thông thạo có thể làm đoạn hội thoại trở nên rập khuôn và cực kỳ khó chịu đối với những người thành thạo phương ngữ đó.[5]
    • Tự tạo quê hương của nhân vật theo cách khác nhau. Ví dụ, sử dụng từ ngữ địa phương như "trái thơm" thay cho "quả dứa" để tạo sự khác nhau về địa lý. Cần đảm bảo sử dụng tiếng lóng hay từ địa phương chuẩn với khu vực nhân vật sinh sống theo sáng tác của bạn.

Lời khuyên

  • Tham khảo nguồn tài khuyên giúp bạn viết hội thoại tốt hơn. Tham gia một lớp luyện kỹ năng viết, tham khảo sách hoặc trang web dành riêng cho người thích viết lách để cải thiện kỹ năng kể chuyện bằng hội thoại.
  • Tìm kiếm các nhóm hay lớp học dành cho người thích viết lách, bao gồm cả viết kịch bản truyền hình. Làm việc với mọi người và nhận được nhiều phản hồi sẽ giúp bạn nhanh tiến bộ!

Cảnh báo

  • Đừng quá tập trung vào hội thoại khi viết bản thảo đầu tiên. Nó không thể hoàn hảo, điều này hoàn toàn bình thường bởi vì bạn sẽ đọc và sửa chữa ở bản thảo tiếp theo.

Thông tin Bài viết

wikiHow là một trang "wiki", nghĩa là nhiều bài viết ở đây là nội dung của nhiều tác giả cùng viết nên. Để tạo ra bài viết này, các tác giả tình nguyện đã thực hiện chỉnh sửa và cải thiện bài viết theo thời gian.

Chuyên mục: Viết lách và Soạn thảo

Ngôn ngữ khác:

English: Write Dialogue, Italiano: Scrivere un Dialogo, Português: Escrever Diálogos, Español: escribir un diálogo, Deutsch: Dialoge schreiben, Русский: написать диалог, 中文: 写对话, Français: écrire un dialogue, Nederlands: Dialogen schrijven, Bahasa Indonesia: Menulis Dialog, Čeština: Jak napsat dialog, العربية: كتابة حوار, हिन्दी: संवाद लिखें, 한국어: 대화문을 쓰는 법

Trang này đã được đọc 3.993 lần.
Bài viết này đã giúp ích cho bạn?