Cách để Trở thành Nhà văn

3 Phần:Tạo ra Cảm hứngChuyển Nguồn cảm hứng thành Ngôn từQuy luật Ngón tay cái Cơ bản

Truyền tải kinh nghiệm con người vào bài viết văn chương khéo léo là nghệ thuật của sự sáng tác. Viết là nghề đòi hỏi sự cẩn thận, phải theo nhiều kỹ thuật văn chương và tiêu chuẩn nghề nhất định. Hầu hết mọi lĩnh vực sáng tác (từ học thuật, xuất bản đến đề xuất trợ cấp và viết kỹ thuật) đều yêu cầu bằng cấp cao hơn, ít nhất là bằng Đại học, và thường là bằng Thạc sỹ Nghệ thuật về sáng tác hoặc bằng Thạc sỹ về văn học, báo chí, hoặc lĩnh vực liên quan.

Phần 1
Tạo ra Cảm hứng

  1. 1
    Nghĩ về điều mà bạn muốn viết. Lĩnh vực sáng tác rộng lớn có thể chia thành phạm trù nhỏ hơn (như tiểu thuyết hư cấu, thơ ca, văn hiện thực-sáng tạo) và thậm chí có nhiều loại cụ thể (như khoa học viễn tưởng, điều thần bí, thực nghiệm… và nhiều loại khác). Nghĩ về chủ đề mà bạn muốn viết. Viết về chủ đề mà bạn muốn đọc. Bài viết tốt nhất sẽ đến từ điều mà bạn, và có thể chỉ mình bạn, khao khát khám phá. Khi niềm đam mê được đặt vào bài viết, người đọc sẽ cảm thấy hứng thú. Niềm đam mê của bạn về dự án sáng tác cá nhân sẽ là công cụ mạnh mẽ cho sự khởi đầu.
    • Nhớ rằng bạn không phải giới hạn bản thân vào một lĩnh vực cụ thể. Nhiều tác giả nổi tiếng đã mở rộng lĩnh vực và nhận ra rằng – họ có thể viết bài luận sáng tạo trong khi xuất bản tác phẩm hư cấu của riêng họ. Hoặc có thể một vài bài thơ xuất hiện trong tiểu thuyết ngắn của họ.
  2. 2
    Hình thành thói quen sáng tác. Cố định thời gian cụ thể trong ngày, địa điểm và không gian cho tất cả buổi sáng tác. Khi bạn cố định thói quen này, trung khu sáng tạo trong não sẽ quen với công việc trong điều kiện môi trường tương tự như thế. Những điều bạn cần xem xét là…
    • Tiếng ồn: một số nhà văn thích sự yên tĩnh tuyệt đối. Trong khi người khác sẽ nghe nhạc để khơi dậy tinh túy sáng tạo trong họ. Có người lại muốn đồng hành với bạn bè để nảy ra ý tưởng.
    • Thời gian: Một số nhà văn viết nhanh suy nghĩ của họ trước khi đi ngủ. Làm việc sáng sớm có thể tốt cho người khác, nhưng một vài người sẽ bị đánh thức vì bị làm phiền. Một số nhà văn khác lại thích bị làm phiền, và vì thế họ sáng tác trong thời gian giải lao hoặc buổi làm việc khác. Số khác lại muốn khoảng thời gian dài yên tĩnh để viết, và cống hiến những ngày cuối tuần cho công việc này.
    • Địa điểm: cố định làm việc tại một tòa nhà cụ thể, phòng hoặc thậm chí trên ghế có thể thúc đẩy quá trình sáng tác. Sự quen thuộc này sẽ giúp bộ não làm việc sáng tạo, nghiêm túc, và phù hợp với mục tiêu bạn đặt ra.
  3. 3
    Đọc và học tập. Đọc lại những điều mà bạn đã học trước đó và nghiền ngẫm chúng – nghĩ xem điều gì làm chúng có sức ảnh hưởng và điều gì làm chúng trở nên hiệu quả. Cố gắng hiểu cấu trúc của bài thơ bạn yêu thích, hoặc sự tiến triển tâm lý của nhân vật trong cuốn tiểu thuyết mà bạn quan tâm. Tìm ra một câu bạn thấy tâm đắc, và tự hỏi – tại sao tác giả lại chọn cụm từ đó hay từ này?
    • Đừng giới hạn bản thân vào thể loại hoặc lĩnh vực đơn lẻ. Để làm giàu kinh nghiệm sáng tác, bạn phải khám phá. Bạn có thể không thích sự hư ảo, nhưng mọi người lại đọc và viết những điều hư ảo vì lý do nào đó. Vì thế hãy đọc với phương châm: “Tôi đọc để viết. Tôi đọc để học hỏi. Tôi đọc để tạo ra cảm hứng”.
  4. 4
    Hãy là người khám phá. Để ý nhiều thứ. Quan tâm đến thế giới xung quanh. Tìm kiếm điều bí ẩn và cố gắng giải thích chúng. Nếu bạn có câu hỏi, hãy theo đuổi câu trả lời với sự quan tâm mãnh liệt. Hãy ghi chú điều kỳ lạ và khác thường. Khi viết, lưu tâm đến nhiều thứ sẽ mang đến cho bạn điều gì đó để viết. Hơn nữa, điều này sẽ làm bài viết của bạn hấp dẫn hơn, phong phú hơn, và thực tế hơn. Sau đây là một số gợi ý giúp bạn khám phá thế giới xung quanh:
    • Không có gì bình thường và tẻ nhạt. Sẽ có điều gì đó kỳ lạ và đặc biệt trong mỗi con người và sự vật.
    • Có điều bí ẩn nào đó ngay trước mặt bạn: một chiếc TV không thể bật lên, một loài chim sẽ không bay. Nghĩ ra cách mà mọi thứ hoạt động, không hoạt động và tại sao.
    • Chú ý đến chi tiết. Chiếc lá không chỉ màu xanh: chúng còn dài, có gân mỏng, cuống lá cứng, và có hình chiếc thuổng.
  5. 5
    Duy trì viết nhật ký. Viết ra mọi thứ mà bạn chú ý hoặc điều mang đến cảm hứng cho bạn. Làm điều đó mọi nơi mà bạn đến. Một số nhà văn nổi tiếng thậm chí khâu thêm túi trong áo khoác của họ để mang thêm nhiều mảnh giấy khi đi xa. Sử dụng nhật ký để tạo ra ý tưởng, ghi chép mọi thứ bạn thấy, nghe, hoặc đọc, và thêm thông tin cho bài viết. Khi mắc kẹt trong dự án nào đó, bạn có thể xem lại để tìm nguồn cảm hứng mới. Hãy nhận thức rằng mọi thứ có thể đến từ cuốn nhật ký của bạn, vì mọi thứ đều là nguồn cảm hứng. Một số gợi ý hữu dụng cho bạn là:
    • Giấc mơ: là nơi đầy những điều kỳ lạ và khác thường. Hãy viết chúng ra trước khi chúng biến mất!
    • Tranh ảnh: gồm ảnh chụp và bức vẽ nguệch ngoạc.
    • Trích dẫn: câu nói của ai đó làm bạn ngạc nhiên, bài thơ ngắn, hoặc lời tiên tri bên trong chiếc bánh quy.
  6. 6
    Bắt đầu dự án: Điều này là phần quan trọng nhất, và cũng rất khó. Nhiều người trong chúng ta một khi bắt đầu thường chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính mà không viết được chữ nào. Một số người gọi hiện tượng này là “nhà văn bị treo”. Sau đây là một số bài tập sáng tác căn bản có thể giúp bạn khơi dậy tinh túy sáng tạo và cung cấp tài liệu cho dự án của bạn:
    • Đến nơi nào đó thật nhộn nhịp, có thể một nơi có nhiều người. Tưởng tượng rằng tầm nhìn của bạn là chiếc camera có thể lưu lại mọi thứ. Lấy sổ tay ra và viết lại chính xác mọi việc đang diễn ra. Bằng tất cả giác quan – nhìn, ngửi, nghe, nếm, và chạm.
    • Sử dụng máy ghi âm để ghi lại cuộc đối thoại. Đừng để người nói chuyện biết! Sau khi bạn đã ghi lại trong khoảng thời gian thích hợp, chép lại cuộc đối thoại ra giấy. Chỉnh sửa từ ngữ - thêm, bớt, và thay đổi một vài chi tiết. Tạo ra khung cảnh mới, hoặc tình huống mới.
    • Tạo ra nhân vật. Xem họ muốn gì? Sợ gì? Họ có bí mật gì? Họ có mối quan hệ với ai, và sống ở đâu? Họ của họ là gì… cho dù họ thậm chí chỉ là một người?
  7. 7
    Hãy là một phần của cộng đồng. Chia sẻ ý tưởng và việc tiếp nhận phản hồi là một trong những cách tốt nhất để tạo cảm hứng và đẩy mạnh công việc sáng tác. Điều này có thể làm nhà văn mới vào nghề lo sợ vì công việc bạn làm mang tính chất cá nhân, và có thể bạn sợ bị từ chối. Tuy nhiên, nếu bạn sáng tác trong môi trường cô lập thì không chỉ không có ai đọc tác phẩm của bạn mà bạn sẽ mắc nhiều thói quen xấu (như quá dài dòng, dư thừa, hoặc cường điệu,…). Thay vì sợ hãi, bạn nên nghĩ rằng mỗi người mà bạn chia sẻ đều có tiềm năng để đưa cho bạn ý tưởng mới và tạo cảm hứng cho bạn.
  8. 8
    Bàn về vấn đề tài chính. Nhà văn gần như được xem là siêu anh hùng: có công việc khó khăn ở văn phòng vào ban ngày… và trở thành người cưỡi rồng, siêu thám tử, hiệp sĩ trong chiếc áo giáp “NHÀ VĂN” vào ban đêm. Một số nhà văn không có công việc vào ban ngày – nhưng điều này rất hiếm. Tuy nhiên, sẽ không tệ nếu có công việc này. Thật sự thì một công việc tốt vào ban ngày thậm chí có ích cho mục tiêu trở thành nhà văn của bạn. Nếu đang tìm công việc ban ngày mong đợi, bạn nên cân nhắc một vài điểm dưới đây:
    • Công việc có giúp thanh toán hóa đơn cho bạn hay không? Công việc tốt vào ban ngày nên giúp bạn xóa đi gánh nặng về tài chính sao cho bạn có thể sáng tác mà không lo lắng gì. Sự căng thẳng không được ảnh hưởng đến dự án sáng tác của bạn.
    • Công việc này để bạn có đủ thời gian và năng lượng để sáng tác hay không? Đó là công việc nên đủ dễ so với sức của bạn sao cho bạn không bị kiệt sức vào cuối ngày.
    • Công việc có mang đến giây phút giải trí cho bạn hay không? Sẽ rất hữu ích nếu bạn có chút không gian rời xa công việc sáng tác. Tốn quá nhiều thời gian cho dự án có thể làm bạn có cảm giác bị chôn vùi. Tốt hơn là nên lùi lại.
    • Công việc có người sáng tạo hay không? Công việc tốt vào ban ngày sẽ mang đến cho bạn đồng nghiệp tuyệt vời. Những người sáng tạo ở khắp mọi nơi! Họ không nhất thiết là nhà văn hay nghệ sĩ.

Phần 2
Chuyển Nguồn cảm hứng thành Ngôn từ

  1. 1
    Nắm bắt người đọc. Đừng đặt họ vào xiềng xích theo nghĩa đen! Ở đây, nắm bắt người đọc có nghĩa là bạn hãy làm họ đắm chìm trong tác phẩm của bạn. Để họ bị hút vào bài viết sao cho họ đọc, đọc nữa, và không bao giờ muốn ngừng lại, và sao cho họ muốn bị xích vào quyển sách tiếp theo của bạn. Để làm được điều này, hãy sử dụng một số phương pháp sau:
    • Giác quan. Chúng ta cảm nhận và trải nghiệm thế giới thông qua tất cả giác quan. Một tác phẩm sâu sắc và thuyết phục là tác phẩm cho phép người đọc thấy, chạm, nếm, nghe, và ngửi được.
    • Chi tiết cụ thể. Loại chi tiết này mang đến cảm nhận cụ thể về sự việc đang xảy ra trong bài viết. Thay vì miêu tả bức tranh một cách khái quát – “cô ấy đẹp” – hãy đưa ra chi tiết cụ thể hơn: “Cô ấy có bím tóc dài màu vàng, xen lẫn với đóa hoa cúc”.
  2. 2
    Viết về chủ đề mà bạn am hiểu. Nếu bạn quen thuộc với điều gì đó, bạn có thể viết cụ thể hơn, hiện thực hơn, và sâu hơn. Nếu bạn không biết chi tiết nào là quan trọng cho dự án sáng tác, hãy tìm hiểu. Google có thể giúp bạn. Hãy hỏi người am hiểu về vấn đề này. Bạn càng biết nhiều thông tin hơn về tình huống, con người, và khung cảnh, thì bạn càng có thể diễn tả một cách chân thực trên giấy.
  3. 3
    Cân nhắc cấu trúc. Đôi khi, cách tốt nhất để viết một câu chuyện là “Cấu trúc Thẳng”: Dẫn dắt, Cao trào, và Giải quyết. Tuy nhiên, có nhiều cách để viết câu chuyện. Xem xét cách “Vào thẳng Cốt truyện” - ở đây, câu chuyện sẽ bắt đầu với mật độ sự vật, sự việc dày đặc. Hoặc câu chuyện sẽ rải rác nhiều cảnh hồi tưởng. Hãy chọn cấu trúc dựa trên tiến trình câu chuyện của bạn.
  4. 4
    Xem xét Quan điểm Kể chuyện (QĐKT): Có tổng cộng 9 quan điểm kể chuyện khác nhau. Có 3 loại chính là kể chuyện theo Nhân vật ngôi thứ nhất, thứ hai, và thứ 3. Khi quyết định quan điểm kể chuyện, hãy nghĩ bạn muốn người đọc tiếp nhận thông tin gì.
    • QĐKT theo ngôi thứ nhất: sử dụng “Tôi”
      • chủ quan – người tường thuật là diễn viên chính và là người kể của câu chuyện
      • khách quan – người thường thuật không kể về câu chuyện của bản thân họ mà là câu chuyện của nhân vật trung tâm
      • Nhiều người (chúng tôi) – một tập thể người tường thuật, có thể là nhóm nhiều người
    • QĐKT theo ngôi thứ 2: sử dụng “Bạn”
      • bị đảo ngược, người tường thuật xem anh ta hoặc cô ta là nhà văn, và có thể tách biệt họ với suy nghĩ/tính cách/ký ức tiêu cực
      • Bạn = một nhân vật khác với tính cách thực sự của họ
      • Bạn = xưng hô trực tiếp với người đọc
      • Bạn = người đọc là nhân vật tích cực trong câu chuyện
    • QĐKT theo ngôi thứ 3: sử dụng tên nhân vật
      • thông suốt – người tường thuật am hiểu mọi vấn đề, tự do kiểm soát câu chuyện, hoàn chỉnh uy quyền, và lật đổ mọi phán quyết
      • giới hạn – QĐKT này bỏ sót vài thứ. Tầm nhìn của bạn sẽ nhỏ hơn vì bạn bị giới hạn vào nhân vật nhiều hơn
      • suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật đơn lẻ - tác phẩm Harry Potter chỉ giới hạn ở suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật Harry
      • người quan sát trực tiếp – người tường thuật chỉ ra tình huống, nhưng không thể cảm nhận một cách chính xác cảm xúc của nhân vật
      • người có khả năng đoán trước tình thế - người tường thuật là điệp viên, đang quan sát tình huống từ góc độ khá xa, nhưng không thể biết hết mọi thứ vì thông tin bị giới hạn bởi vị trí người tường thuật

Phần 3
Quy luật Ngón tay cái Cơ bản

  1. 1
    Bắt đầu với từ thật đơn giản. Trong khi bạn chắc chắn sẽ cần kho từ vựng phong phú (càng nhiều hơn sau này), thì quá nhiều từ ngữ huênh hoang có thể đẩy độc giả tiềm năng đi hết. Vì thế hãy bắt đầu từ câu từ đơn giản. Đừng cố giữ một từ phô trương chỉ bởi vì nghe có vẻ hoành tráng. Thay vào đó, hãy cho phép mọi người đọc bài viết của bạn để hiểu một cách chính xác điều mà bạn muốn truyền tải. Đừng quá nhiều, cũng đừng quá ít.
  2. 2
    Tiếp tục với câu văn ngắn gọn cho sự khởi đầu. Sẽ dễ dàng hơn để đọc và hiểu câu văn ngắn gọn. Điều này không có nghĩa là thỉnh thoảng bạn không thể, hoặc không nên viết câu dài. Điều này chỉ có nghĩa rằng câu văn đơn giản sẽ giúp người đọc tiếp nhận thông tin mà không bị gián đoạn, và không làm họ mắc kẹt trên hòn đảo của sự mụ mị.
    • Hãy nhìn vào một câu quá dài, cầu kỳ và nổi tiếng là rất tệ. Câu văn dưới đây đã giành giải nhì châm biếm Cuộc thi Tác phẩm Tệ nhất. Thật quá rõ ràng để lý giải tại sao câu này được đánh giá là "tác phẩm tệ". Câu văn bị đóng thành biệt ngữ, chứa đầy khẩu ngữ mơ hồ, và thật sự quá dài:
      • "Nếu, trong một khoảng thời gian, thủ đoạn của niềm khao khát có thể được tính cho mục đích của kỷ luật thì việc lặp lại tội lỗi, biện minh, lý thuyết khoa học hư cấu, mê tín dị đoan, quyền lực giả tạo, và phân loại có thể được xem như sự nỗ lực một cách vô vọng để “bình thường hóa” xáo trộn trong cuộc đàm luận về vi phạm quyền lợi hợp pháp và minh bạch của thể thức được thông báo".[1]
  3. 3
    Hãy để vốn động từ của bạn hoạt động thực sự. Động từ là bộ phận kiểm soát quan trọng của toàn câu. Chúng làm rõ nghĩa từ ý tưởng này đến ý tưởng khác. Trên hết, chúng giúp người viết giành được mức độ chính xác đáng kinh ngạc.
    • Thật chú ý đến động từ dễ gây nhầm lẫn. Một số động từ như “làm”, “đi”, “thấy”, “cảm thấy”, và “có”, trong khi thỉnh thoảng rất phù hợp, nhưng thật sự không thêm gia vị cho bài viết của bạn. Hãy thay thế từ ngữ cụ thể hơn cho những từ dễ gây nhầm lẫn này khi phù hợp: “hoàn thành”, “bỏ qua”, “nhìn vào”, “trải nghiệm”, và “củng cố”, có thể giúp mang đến ý tưởng cụ thể hơn.
    • Sử dụng thể chủ động thay vì thể bị động, như quy luật ngón tay cái.
      • Thể chủ động: “Con mèo đã tìm thấy người chủ của mình”. Ở đây, con mèo đang hành động, có thể nói như vậy. Nó chủ động tìm thấy người chủ của mình.
      • Thể bị động: “Người chủ đã được tìm ra bởi con mèo của anh ta”. Ở đây, con mèo đã khác nhiều với hành động trên. Người chủ được tìm ra; chứ không phải con mèo tìm ra.
  4. 4
    Cẩn thận để không sử dụng quá nhiều tính từ. Nhà văn mới vào nghề sẽ quá say mê với tính từ. Không có gì sai khi sử dụng tính từ, ngoại trừ chúng đôi lúc có thể bị dư thừa và tối nghĩa hơn – và vì thế, làm chúng trở nên khó hiểu – hơn các phần khác trong câu. Đừng nghĩ rằng bạn cần thêm tính từ trước mỗi danh từ để mô tả danh từ đó.
    • Có đôi lúc, tính từ là dư dừa. Xem câu văn sau: "Tôi đã thấy khi anh ta nhấc quân tốt cuối cùng lên, và đặt nó xuống, chiếu quân vua, và dành chiến thắng thành công". Chiến thắng nào mà không phải thành công? Ở đây, tính từ đơn giản chỉ là khẳng định lại điều mà chúng ta đã nói. Tính từ này không đưa thêm bất cứ thông tin nào giúp người đọc hiểu thêm về sự việc đang diễn ra.
    • Trường hợp khác, tính từ mà người viết sử dụng có thể khá tối nghĩa. "Anh ta là đối thủ hùng cường" là một câu vừa khó thân thiện vừa không phù hợp. "Hùng cường" nghĩa là đáng gờm, và thay thế "đáng gờm" cho "hùng cường" sẽ làm câu văn trở nên dễ hiểu và dễ chấp nhận hơn.
  5. 5
    Hãy là người học từ vựng. Luôn giữ từ điển và bộ bách khoa toàn thư bên mình mọi lúc. Bất cứ khi nào bạn bắt gặp một từ không biết, hãy tìm kiếm trong tài liệu trên. Thật khó để gọi bạn là nhà văn nếu bạn không quan tâm đến việc mở rộng tìm kiếm nguồn gốc lịch sử từ. Cùng lúc đó, hãy sử dụng từ vựng một cách cân nhắc. Đâu phải vì bạn biết một số từ như "ném đi", "người cổ to bụng to chân ngắn", và "tên lóng" thì có nghĩa là bạn nên tìm lý do để sử dụng chúng.
    • Học gốc từ. Gốc từ (đặc biệt là từ gốc Latin trong ngôn ngữ Anh) sẽ giúp bạn đoán được ý nghĩa của từ không biết mà không cần từ điển. Tuy nhiên, bạn sẽ không phải lo lắng về vấn đề này vì trong Tiếng việt không có gốc từ.
  6. 6
    Nói ra ý của bạn. Những người sử dụng từ ngữ để kiếm sống dễ bị cám dỗ dùng ngôn ngữ một cách lỏng lẻo. Thông thường, khi bế tắc và không biết dùng từ nào cho hay, chúng ta sẽ ứng biến và viết ra một từ “vừa sức”. Chiến lược này sẽ hữu dụng và cần thiết trong mỗi cuộc nói chuyện, nhưng lại mơ hồ trong văn viết.
    • Lý do đầu tiên, không có ngữ cảnh xã hội. Người viết không thể sử dụng tay của anh ta/cô ta để diễn tả, và cũng không thể phụ thuộc vào nét mặt để làm cho cuộc đối thoại rõ ràng. Người đọc chỉ có một mình, và phải hoàn toàn phụ thuộc vào từ ngữ để diễn giải ý nghĩa.
    • Thứ hai, người đọc sẽ tiếp nhận điều mà người viết nói theo giá trị bề mặt. Người đọc không mong đợi phải hỏi người viết xem ý cô ấy viết là gì; người đọc tự cho rằng ý của người viết là điều mà cô ấy đã viết. Vì thế, người viết không làm rõ những từ gây khó hiểu cũng có nghĩa là người đọc sẽ bị bối rối khi bạn viết ra một từ khó hiểu.
    • Với lý do trên, hãy dùng thời gian để nói ra ý của bạn. Nghĩ về điều bạn muốn nói trước khi bạn nói ra. Kiên trì để khám phá ra từ ngữ thích hợp, thậm chí có thể mất thời gian cho bạn. Nhiều tác phẩm kém chất lượng bị từ chối vì không sử dụng từ thích hợp với ý tưởng, chứ không phải vấn đề cốt truyện hay văn phong.
  7. 7
    Sử dụng ngôn ngữ bóng bẩy để tăng hiệu quả, nhưng không theo nguyên tắc. Ví dụ của ngôn ngữ bóng bẩy là phép ẩn dụ và phép so sánh. Tốt nhất là sử dụng phép ẩn dụ và so sánh khi bạn muốn kịch hóa hoặc thu hút sự chú ý của người đọc đến điều gì đó đặc trưng. Như câu nói “Anh yêu em”, ngôn ngữ bóng bẩy có thể làm mất đi sức mạnh của câu nếu sử dụng liên tục.
  8. 8
    Đừng lạm dụng hoặc sử dụng quá ít dấu chấm câu. Chúng ta không thể thấy hoặc nghe dấu chấm câu mặc dù được sử dụng tốt, nhưng chúng lại là sức mạnh của câu. Sử dụng quá ít dấu chấm câu sẽ làm người đọc không thể hiểu ý nghĩa của câu. "Hãy thưởng thức, Mẹ yêu", và "Hãy thưởng thức Mẹ yêu" là hai câu có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Thêm vào đó, lạm dụng dấu chấm câu sẽ làm người đọc bị rối. Không ai muốn đọc một câu có sự xuất hiện của dấu hai chấm, dấu chấm phẩy, và dấu gạch nhiều hơn chúng nên có.
    • Dấu chấm than. Sử dụng dấu chấm than một cách tiết chế. Người ta thường không than vãn về điều gì đó; cũng không thường viết câu đáng cảm thán. Elmore Leonard, nhà văn nổi tiếng lĩnh vực tội phạm từng nói rằng: “Hãy tiết chế sử dụng dấu chấm than. Bạn được phép sử dụng không nhiều hơn hai hoặc ba dấu cho mỗi 100.000 từ trong bài văn xuôi”.[2]
    • Dấu chấm phẩy. Dấu chấm phẩy làm việc như dấu chấm lai, kết hợp hai câu có sự kết nối lô-gích. Kurt Vonnegut đã tranh luận chống lại việc sử dụng dấu câu này: “Đừng sử dụng dấu chấm phẩy. Chúng là loại lưỡng tính hoàn toàn không thể hiện gì cả. Tất cả điều chúng có thể làm là chỉ đường cho bạn đến trại giam”. [3] Mặc dù sự đánh giá của Vonnegut có thể có chút khắt khe nhưng tốt hơn nên chỉ thỉnh thoảng sử dụng chúng.
  9. 9
    Một khi bạn đã học tất cả quy tắc trên, hãy phá hủy chúng. Đừng sợ đảo lộn quy tắc hoặc đùa giỡn với chúng để có tác phẩm bạn mong đợi. Một số nhà văn giỏi nhất đã thành công trong việc phá vỡ quy tắc ngữ pháp, văn phong, và ngữ nghĩa để tạo ra tác phẩm văn học tuyệt vời. Trước hết hãy biết vì sao bạn nên phá vỡ quy tắc, và hiểu được kết quả phát sinh. Tuy nhiên, nếu không sẵn sàng đón nhận rủi ro, bạn sẽ làm gì để gọi bản thân là nhà văn?

Lời khuyên

  • Bạn phải thực sự mong muốn và khao khát trở thành nhà văn. Tìm hiểu về điều bạn muốn viết và chắc chắn rằng đó là niềm đam mê sẽ đưa bạn đến nơi mà bạn chưa từng đến trước đó, và bạn sẽ thấy rằng bạn có thể làm bất cứ điều gì mong muốn trong cuộc sống, bởi vì nếu bạn tin bản thân làm được thì bạn có thể làm được.
  • Bạn đừng bao giờ sáng tác chỉ vì tiếng tăm và tiền bạc.
  • Hãy chuẩn bị cho sự thay đổi khi được chấp nhận. Nếu nhà xuất bản sách muốn thay đổi một vài chi tiết trong sách của bạn, cố gắng thỏa thuận với họ, hoặc từ chối.

Cảnh báo

  • Có thể bạn sẽ bị từ chối rất nhiều cho đến khi nhận được lời chấp thuận.

Thông tin Bài viết

Chuyên mục: Viết lách và Soạn thảo

Ngôn ngữ khác:

English: Become a Writer, Italiano: Diventare uno Scrittore, Español: ser un escritor, Deutsch: Schriftsteller werden, Português: se Tornar um Escritor, Français: devenir un écrivain, Русский: стать писателем, Bahasa Indonesia: Menjadi Seorang Penulis, 中文: 把自己变成一个作家, Čeština: Jak se stát spisovatelem, العربية: التحول الى أديب, 한국어: 작가가 되는 법, ไทย: ฝึกฝนจนเป็นนักเขียน

Trang này đã được đọc 5.604 lần.

Bài viết này đã giúp ích cho bạn?