Bạn cảm thấy mệt mỏi với chính trị điên rồ, chính phủ xâm phạm hay xã hội quá dễ dãi? Bạn không còn kham nổi gánh nặng thuế má? Nếu từng có suy nghĩ rằng nếu ai cũng hành động theo cách của bạn, mọi thứ sẽ tốt hơn… thì chúng tôi có tin tốt cho bạn: bạn có thể thành lập một vi quốc gia cho riêng mình! Chuyện này không dễ, nhưng không phải là không thể, và chúng tôi dẽ hướng dẫn bạn cách làm thế nào. Chúng tôi cũng sẽ cho bạn xem những ví dụ thành công, thất bại, cũng như tương lai thật sự của phong trào lập quốc.

Các bước

  1. 1
    Học về đất nước bạn. Tìm hiểu về Tổ quốc trước khi tự thành lập một đất nước riêng là điều hợp lý.
  2. 2
    Lập kế hoạch. Hãy chọn tên, thủ đô, bang hay tỉnh, (các) ngôn ngữ. Bạn có thể suy nghĩ. Nếu được, hãy thiết kế cờ, sáng tác Quốc ca, bài hát, quốc huy.
  3. 3
    Tạo ra luật. Bob Dylan đã nói, “để sống được ngoài vòng pháp luật, ta phải biết sống thành thật”. Điều này cũng đúng với việc hình thành vi quốc gia: để tạo ra luật lệ của riêng mình, bạn phải biết tuân theo các quy tắc và quy ước khác đã được viết nên. Phần lớn cơ sở của việc thành lập một quốc gia đến từ “Công ước về Quyền và Nghĩa vụ Quốc gia” ra đời năm 1933, còn được biết đến là Công ước Montevideo.[1] Sau đây là những điều luật cơ bản được nêu trong Điều 1 Công ước:

    Một nhà nước với tư cách là nhân cách thuộc Công pháp Quốc tế phải đạt được những tiêu chuẩn sau:
    • Dân số thường trú
    • Lãnh thổ xác định
    • Chính phủ
    • Khả năng thiết lập quan hệ với các nhà nước khác
    • 10 Điều đầu tiên của Công ước tiếp tục giải thích cho sự tồn tại của một nhà nước, vốn độc lập với sự công nhận của các nhà nước khác và được tự do hành động nhân danh chính mình - không một quốc gia nào có quyền tự do can thiệp và việc riêng của nước khác.
    • Lưu ý rằng đây không phải luật pháp theo nghĩa thông thường. Bạn được tự do tuyên bố thành lập một quốc gia ở bất kỳ đâu và bất kỳ lúc nào. Tuy nhiên, nếu không ai xem trọng quốc gia của bạn, thì bạn chẳng có tư cách hợp pháp nào cả.
  4. 4
    Tìm lãnh thổ. Đây là phần khó nhất. Đa phần các vùng đất trên thế giới đều thuộc chủ quyền quốc gia nào đó rồi, nhưng có hai ngoại lệ. Đầu tiên là Nam Cực. Nhưng ngay cả khi bạn bất chấp thời tiết và sự thiếu hụt dân số, thì Nam Cực cũng đang thuộc quyền quản lý của những quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới, và bạn không thể đơn giản đến đó và cắm cờ “Của tôi!” được đâu. Ngoại lệ thứ hai là Bir Tawil, mảnh đất nhỏ nằm giữa Ai Cập và Sudan, không ai thèm nhận. Tuy nhiên, nơi đây chẳng có gì hấp dẫn cả vì toàn đất cát. Ngoài ra, nó còn được một người tên Jeremiah Heaton khẳng định chủ quyền rồi, và được quy về Bắc Sudan.[2] Tuy nhiên, vẫn có một số cách bạn có thể thử:
    • Chinh phạt một quốc gia có sẵn. Có rất nhiều đảo quốc nhỏ ở Thái Bình Dương, và khả năng cao là họ chẳng có lực lượng phòng vệ hùng mạnh. Cách này nghe có vẻ điên - nhưng sự điên rồ này có khả năng thành công. Bạn chỉ cần có quân đội, hải quân, và sự ủng hộ từ cộng đồng quốc tế - nhiều người trong số này cố gắng bảo vệ các quốc gia nhỏ khỏi sự xâm lăng. Đã có nhiều nỗ lực xâm chiếm diễn ra tại Comoros, Vanuatu, và Maldives nhưng không thành công. Tuy nhiên, gây chiến không được khuyến khích vì tàn tích tàn phá của chủ nghĩa thực dân vẫn còn ảnh hưởng đến nhiều quốc gia ngày nay, cũng như sẽ thật bất công nếu đi cướp đất của dân bản địa mà không có sự đồng ý của họ. Tốt nhất bạn nên lập hiệp ước tiếp quản vùng đất với một thỏa thuận công bằng, chính đáng. [3]
    • Mua lại một quốc gia. Nếu đủ giàu, bạn có thể mua một hòn đảo, mặc dù không chắc quốc gia sở hữu hòn đảo sẽ nhường lại chủ quyền cho bạn. Một đất nước tham nhũng hoặc nghèo khó thì có thể dễ xoay chuyển hơn, nhưng thậm chí điều này cũng khó: một nhóm người theo chủ nghĩa tự do đã cố mua Tortuga từ Haiti nghèo khó nhưng bị từ chối. Có một số thứ tiền không thể mua được.
    • Tìm lỗ hổng. Ví dụ như trường hợp của nước Cộng hòa Indian Stream, được thành lập giữa ranh giới Mỹ và Canada, kết quả của sự phân chia không rõ ràng trong Hiệp ước Paris năm 1783. Quốc gia này tồn tại từ năm 1832 đến 1835, khi được sát nhập vào Mỹ.
    • Tìm kiếm những khu vực không mang lại nhiều lợi ích cho chính quyền địa phương. Khả năng cao là chính quyền địa phương sẽ chẳng mặn mà gì với một vùng đất tranh chấp, hao tốn tài nguyên mà không mang lại lợi ích kinh tế/chính trị nào.
    • Đến đây, bạn hẳn đang tuyệt vọng, nhưng chúng tôi để dành phần hay nhất sau cùng. Khi đất đai trở nên khan hiếm, nhưng con người vẫn cần những vùng đất mới, thì những cá nhân sáng tạo (và dồi dào kinh tế) đã bắt đầu nghĩ tới việc chinh phục biển cả.
  5. 5
    Tự xây một hòn đảo. Người ta thường nói biển cả là thành trì vĩ đại cuối cùng. Vùng biển quốc tế không thuộc sở hữu của quốc gia nào cả, điều này thúc đẩy lợi ích và hoạt động.
    • Công quốc Sealand. Sealand, ban đầu được thành lập như căn cứ quân sự ở biển Bắc, ngoài khơi nước Anh, có kích thước cỡ sân bóng đá để chứa quân và vũ khí chống lại quân xâm lược Đức. Sau chiến tranh nó bị bỏ hoang cho đến năm 1966, một DJ tên Roy Bates cảm thấy mệt mỏi khi phải đối phó với chính phủ vì đài phát thanh lậu của mình - đã quyết định chuyển đến đó và thành lập trạm phát thanh. Trạm ấy chưa bao giờ được phát sóng, nhưng anh tuyên bố pháo đài nổi ấy là Công quốc Sealand, tự phong mình là Hoàng tử, vợ là Công chúa Joan. Sealand đối mặt với nhiều thách thức từ tòa án và vẫn trong tình trạng độc lập cho tới ngày nay.
    • Palm Island Group. Tuy không phải là một quốc gia, Palm Island Group ngoài khơi Dubai là ví dụ cho hướng đi đầy hứa hẹn của những nhà lập quốc tương lai. Ba hòn đảo nhân tạo được mở rộng ngoài vịnh Ba Tư thành hình 3 cây cọ, trở thành nơi sinh sống xa hoa cho các triệu phú và tỷ phú trên thế giới.
    • The Seasteading Institute. Được thành lập bởi cháu trai Milton Friedman và người thành lập PayPal - Peter Thiel, nền tảng tương lai của chủ nghĩa tự do không tưởng tin vào việc đặt thị trường tự do dưới trách nhiệm quản lý của chính phủ - khởi đầu của nền dân chủ. Hy vọng của dự án này đó là chính phủ thử nghiệm, cải tiến mới sẽ có khả năng đưa ra những ý tưởng điều hành mới có thể thay đổi thế giới. Họ tiến hành thực hiện mục tiêu xây dựng các khu vực sinh sống trên biển với yêu cầu xây dựng không nghiêm ngặt, không có mức lương tối thiểu, và không hạn chế vũ khí nóng. Những người ủng hộ ý tưởng này cho rằng đây là chìa khóa cho thế hệ doanh nghiệp tự do sắp tới. Còn phe phê bình cho rằng một nơi được xây dựng lỏng lẻo, không có hệ thống lương bổng tối thiểu, nhiều vũ khí và được điều hành bởi một nhóm John Galt sẽ là thảm họa thực sự. Dù bạn không hợp với tư tưởng chính trị Seasteading Institute, thì dự án này đã cho thấy biển cả quả là một vùng đất mới.
    • Cộng hòa Minerva. Một triệu phú, nhà hoạt động xã hội đã đổ cát lấp một rặng san hô ở Thái Bình Dương, phía Nam Fiji để tạo ra đảo nhân tạo và thành lập Cộng hòa Minerva.[4] Nhưng nếu bạn không giàu để tạo ra đất đai, thì đành tự chế vậy - một vài vi quốc gia được những bộ óc hài hước thành lập trên những vùng lãnh thổ và hành tinh tưởng tượng.
    • Ngoài các quốc gia được xây dựng trên lãnh thổ xác định, thì vẫn tồn tại một vùng lãnh địa gần như vô hạn mà phần lớn chưa được khai thác, chưa được kiểm soát và chưa được khám phá — bởi vì nó chỉ tồn tại trên mạng ảo. Lãnh thổ này được gọi là đám mây, là trang web, hoặc theo cách dùng từ của William Gibson là không gian mạng, con người ngày càng dành nhiều thời gian hơn để kết nối tình cảm và tương tác với bạn bè, đồng nghiệp thông qua internet. Các trò chơi thế giới ảo như Second Life và Blue Mars tạo ra môi trường sống 3D, có đơn vị tiền tệ và hiến pháp riêng (đó chính là "Điều khoản và điều kiện" đấy). Các thế giới phẳng hơn như Facebook (hay còn gọi là mạng xã hội) khuyến khích các nhóm người có cùng chí hướng trên khắp thế giới làm việc cùng nhau vì lợi ích chung — theo định nghĩa của một nhóm cộng đồng nào đó. Giống như đại dương, các quốc gia ảo sẽ có tác động ngày càng lớn và có thể dẫn đến cảm giác về bản sắc dân tộc rất thật, riêng biệt trong vòng 100 năm tới.
  6. 6
    Mời bạn bè. Một trong những yêu cầu then chốt của một quốc gia - bên cạnh vấn đề lãnh thổ - đó là dân số. Nếu vùng đất bạn vừa chinh phục hay xây dựng được không có dân bản địa, thì bạn cần chiêu mộ thêm. Hãy mời bạn bè và gia đình tham gia chuyến phiêu lưu này và dần dần bạn sẽ có một lượng dân số nhỏ nhưng tận tình.
    • Ngày nay, nếu bạn thật sự nghiêm túc với một việc gì (lập quốc cũng là một việc nghiêm túc, đúng không), thì bạn cần có một trang web. Hãy dùng nó để tìm những người có chung chí hướng và dùng lý do chính đáng để thuyết phục họ tham gia nền Cộng hòa mới của bạn. Đó có thể là vì tiền bạc, công việc, hoặc chế độ đa thê, hoặc đơn giản chỉ là cơ hội được là một bậc khai quốc công thần.
    • Bạn sẽ cần phải xem xét điều kiện để một người trở thành công dân nước bạn. Học có cần trải qua bài thi nhập tịch, hay tuân theo một số luật lệ nhất định? Họ cần loại giấy tờ tùy thân nào - hộ chiếu chăng? Hay bằng lái xe? Gắn chip RFID dưới da?
  7. 7
    Thành lập chính phủ và/hoặc Hiến pháp. Yếu tố thành bại trong việc lập quốc nằm ở khả năng điều hành chính phủ của bạn. Hãy lấy Hoa Kỳ làm ví dụ, bắt nguồn từ một Hiến pháo được soạn thảo rõ ràng, nhưng vẫn cởi mở để chỉnh sửa và phát triển. Không có nó, Hoa Kỳ có thể rơi vào tình trạng hỗn loạn và chia rẽ thành nhiều tiểu quốc nhỏ chứ không phải một thể thống nhất như hiện nay. Sau đây là ví dụ về một vài loại vi quốc gia và nguyên tắc thành lập của họ:
    • Nova Roma, thành lập với mục tiêu "khôi phục tôn giáo, văn hóa và đạo đức La Mã cổ điển".[5]
    • The American Empire, chủ yếu là óc hài hước của người thành lập và tình yêu dành cho thể loại khoa học viễn tưởng, kỳ ảo và trò chơi điện tử.[6]
    • Chính trị mô phỏng hay các phong trào chính trị. Những vi quốc gia này có quan điểm chính trị mạnh mẽ và thường đối nghịch nhau. Trong quá khứ, một số vi quốc gia thế này còn thu hút được sự chú ý của truyền thông hoặc chính trị, dù khá hiếm. Mặc cho sự tồn tại còn mơ hồ, đây là loại vi quốc gia phổ biến nhất.
    • Sứ mệnh văn hóa. Những vi quốc gia này, tương tự như một dự án lịch sử, chúng tồn tại nhằm quảng bá cho một nền văn hóa và truyền thống cụ thể. Có những vi quốc gia mang màu sắc văn hóa Đức như Domanglia, vốn cố gắng tái hiện văn hóa và truyền thống của đế quốc Đức ngày xưa. Những vi quốc gia này thường bao gồm các dự án mang tinh thần dân tộc, lòng yêu nước.
    • Thực thể ly khai. Cho đến nay đây là hình thức vi quốc gia nghiêm túc nhất, các thực thể ly khai là hình thái vi quốc gia xuất hiện lâu đời. Các tổ chức ly khai đáng chú ý hiện nay là Sealang, Công quốc Hutt River, Freetown Christinia.
  8. 8
    Thiết lập hệ thống luật pháp. Mọi quốc gia đúng nghĩa đều có hệ thống luật pháp và cách vận hành luật lệ riêng. Sau đây là vài ví dụ về các hệ thống luật hiện hành:
    • Bầu cử. Đây là quy trình ra quyết định điều hành và tuyển chọn quan chức thông qua bình chọn cử tri. Hình thức này được áp dụng tại Thụy Điển.
    • Dân chủ thuần túy. Người dân được tham gia bầu chọn trong mọi việc. Hình thức này khó thực hiện với các quốc gia lớn, nhưng có thể áp dục cho vi quốc gia.
  9. 9
    Tuyên bố nền độc lập. Bạn đã có lãnh thổ, một lượng dân số, chính phủ cùng hiến pháp, giờ là lúc tuyên bố thành lập quốc gia. Một trong ba kịch bản sau có thể xảy ra, tùy theo những gì bạn đã chuẩn bị cho thế giới thấy:
    • Những cú ngáp dài. Thế giới có thể quay nhìn bạn đọc tuyên ngôn độc lập một lúc, rồi nhanh chóng quay lại xem tiếp Star Trek.
    • Lời chào mừng nồng hậu từ phần còn lại của thế giới, một ghế mời tại Liên Hiệp Quốc, và đề nghị làm đại sứ và đại sứ quán.
    • Một cuộc xâm lược có vũ trang. Nếu quốc gia của bạn vi phạm các quy định về biên giới, các hiệp ước hiện có, nhân quyền hoặc các giao thức pháp lý khác, thì chẳng mấy chốc bạn sẽ được chính quyền ghé thăm, thông báo rằng xứ LanBiang của bạn là một cộng đồng kiểm soát bởi hiệp ước cá nhân, không được công nhận chủ quyền và bạn nên hạ cờ xuống hoặc sẽ bị phạt,hoặc một lực lượng thành viên thuộc Liên Hiệp Quốc sẽ ập đến, yêu cầu bạn leo lên chiếc Mercedes chống đạn, đưa bạn thẳng tới Hague để hầu tòa vì tội ác chống lại loài người. Hoặc nếu không, quốc gia nhỏ của bạn sẽ chịu chung số phận như Cộng hòa Minerva: không lâu sau khi triệu phú Michael Oliver đổ cát lấp rặng san hô Minerva ở Fiji và tuyên bố chủ quyền, hòn đảo đã bị xâm lược và thôn tính bởi dân Tonga (với sự hỗ trợ quốc tế).[7]
  10. 10
    Thành lập nền kinh tế. Nếu không giao dịch bằng đồng đô la, Euro, hay các tiền tệ khác, bạn sẽ cần tạo ra hệ thống tài chính riêng. Sự thịnh vượng của đất nước bạn dựa vào vàng, an ninh, hay tiếng chuông ngân và lời cầu nguyện. Mặc dù lời nói của bạn có uy tín với bạn bè, nhưng đối với nợ quốc gia, bạn sẽ cần khoản thế chấp nghiêm túc để có thể vận hành đất nước. Nếu có hệ thống tiền tệ riêng, bạn vẫn sẽ cần phải xác định cách gây quỹ cho chính phủ, và cách tốt nhất để làm điều này, dù có thể không phù hợp với lý tưởng khi lập quốc của bạn, đó là đánh thuế. Nhờ vào thuê, chính phủ mới có thể cung cấp những dịch vụ thiết yếu như lưới điện, hệ thống cấp nước, bộ máy hành chính cần thiết (có thể tối thiểu theo ý bạn) và quân đội.
    • Nghĩa vụ cơ bản của mọi quốc gia (dù lớn hay nhỏ), đó là khả năng bảo vệ người dân khỏi kẻ thù. Cho dù đây là quân đội thường trực, vệ binh quốc gia, nghĩa vụ bắt buộc hay giải pháp phòng thủ khác, đây sẽ là điều cần xem xét khi soạn thảo hiến pháp.
  11. 11
    Được sự công nhận của cộng đồng thế giới. Nếu không gặp bất kỳ trở ngại nào trong việc thành lập đất nước theo các bước trên, bạn sẽ muốn trở thành một phần ý nghĩa của thế giới. Để làm được điều này, bạn cần được sự công nhận từ các quốc gia khác. Điều này đòi hỏi bạn phải thông thạo luật pháp, chính trị và ngoại giao quốc tế. Nếu không giỏi những khoản này, bạn sẽ cần phải khôn ngoan tuyển dụng một dàn nội các với những chính trị gia giỏi đảm nhận nhiệm vụ này.
    • Đây có thể là bước khó nhất trong tất cả. Một số quốc gia, như Palestine, Đài Loan và Bắc Đảo Síp đã hoàn thành hết những việc cần làm — nhưng vẫn không được nhiều quốc gia công nhận sự tồn tại độc lập. Không có quy tắc nào ở đây — mỗi quốc gia đều có những tiêu chuẩn riêng để xác định sự công nhận. Một số yếu tố có thể ảnh hưởng đến khả năng được công nhận chẳng hạn như có liên Al Qaeda không, chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa tư bản. Họ cũng có thể dựa vào cách bạn đối xử với vấn đề nhân quyền hoặc kiểm soát tài nguyên thiên nhiên. Tại Hoa Kỳ, quyết định công nhận một quốc gia là do Tổng thống đưa ra. Điều kiện còn tùy vào từng vị Tổng thống, các chính sách và sở thích của họ có thể thay đổi mạnh mẽ sau mỗi bốn năm.
    • Ngoài ra, để là một thành viên trong Liê Hiệp Quốc, thì bạn cần sự đồng thuận của 5 thành viên hội đồng bảo an là Mỹ, Anh, Trung Quốc, Nga, Pháp. Nói cách khác, bạn sẽ phải đứng ở vị trí trung lập trong các vấn đề tranh chấp lãnh thổ của Palestine, Đài Loan, Crimea.
    • Nếu sống gần hoặc thuộc châu Âu, hãy thử xin gia nhập Liên minh châu Âu. Điều này đảm bảo chủ quyền của bạn trên bản đồ chính trị thế giới.
  12. 12
    Quản lý hình ảnh đất nước. Mỗi đất nước cần có quốc kỳ, đất nước của bạn cũng không ngoại lệ. Đây là biểu tượng nổi bật giúp gợi nhắc đến quốc gia bạn, nhưng ngoài ra còn có các biểu tượng khác giúp xác lập hình ảnh đất nước bên cạnh lá cờ:
    • Tiền. Tiền tệ nước bạn trông như thế nào? Liệu có ảnh của bạn khắc trên đồng tiền vàng, hay là hình 3D hologram trên tờ tiền giấy, hay bạn sẽ dùng hình ảnh biểu tượng như Lady Liberty hay Charlton Heston? Bạn sản xuất tiền theo công nghệ hiện đại hay quay ngược thời gian với kỹ nghệ chạm khắc bằng tay?
    • Con dấu nhà nước. Bạn có thể nghĩ ra một khẩu hiệu cho quốc gia và dịch nó sang tiếng Latin. Bạn có thể dùng phần mềm dịch thuật miễn phí trên mạng. Hãy thiết kế thêm hình ảnh hoa cỏ cùng với khiên, hàm ý rằng bạn là người của hoàng tộc - hoặc có thể đặt hàng một nghệ sĩ thiết kế logo cho bạn. Một logo tốt còn có giá trị hơn chiếc vương miệng kim cương của hoàng gia Anh đấy!
    • Công văn. Tất cả các bức thư viết cho Tổng thống, Liên hợp quốc, Thủ tướng và các nguyên thủ quốc gia khác, bạn sẽ cần có tiêu đề thư đẹp trên giấy chất lượng cao, có đóng dấu nổi.
    • Quốc ca. Bạn sẽ cần sáng tác một bài quốc ca để trình diễn tại những sự kiện nổi bật.
  13. 13
    Sáng tạo ngôn ngữ riêng. Mỗi quốc gia đều cần ngôn ngữ nói. Về phần này, bạn có thể:
    • Sử dụng ngôn ngữ có sẵn (như tiếng Anh). Bạn cũng có thể sử dụng các ngôn ngữ cổ như Futhark.
    • Tạo ra phương ngữ từ ngôn ngữ hiện có (như tiếng Anh kiểu Canada, tiếng Anh giọng Mỹ).
    • Tự chế ra ngôn ngữ riêng. Nếu có thể làm được điều này, thì hãy đảm bảo người dân trong đất nước có thể sử dụng ngôn ngữ đó (nói cách khác là dạy cho họ).
    • Bạn có thể kết hợp nhiều ngôn ngữ. Dù tin hay không, tiếng Anh là một thứ tiếng như thế. Thực thế thì phần lớn ngôn ngữ Anh có nền tảng từ tiếng Latin và Đức. Tiếng Anh không mượn từ nào tiếng Ả Rập cả.
  14. 14
    Lập một bài viết trên Microwiki. Nền tảng này cho phép bạn viết bài trên một trang tương tự Wikipedia. Hãy truy cập https://micronations.wiki/ và xem qua hướng dẫn. Sau đó, bạn có thể bắt đầu viết bài về vi quốc gia của bạn. Tại đây, bạn cũng có thể mở rộng quan hệ với các vi quốc gia khác.
    • Nhớ xem qua Trang hướng dẫn Quốc gia. Trang này chứa hướng dẫn cấu trúc cho bài viết của bạn.
  15. 15
    Bắt tay vào thực hiện kế hoạch! Thế giới sẽ không phình rộng ra thêm, và các thể chế nhà nước cũng không thu hẹp lại, nên bạn càng sớm thành lập quốc gia của riêng mình, bạn càng sớm trở thành Vua, Hoàng Tử, Hoàng Đế, Sheikh, Ayatollah, Đấng Tối Cao, Thủ tướng muôn đời của [đặt tên nước bạn tại đây].
    Quảng cáo

Lời khuyên

  • Hãy nhớ rằng bạn không thể đánh bom bất kỳ nước nào cho đến khi quốc của bạn ổn định và thịnh vượng.
  • Đảm bảo có mối quan hệ trung lập với các cường quốc. Tránh xa Triều Tiên có thể là một cách.
  • Nếu bạn chỉ muốn thành lập vi quốc gia cho vui, thì sẽ không cần đến một vùng đất riêng đâu. Nếu bạn không nghiêm túc trong việc này, thì ngôi nhà cũng có thể là quốc gia của riêng bạn.
  • Điều quan trọng là phải thành lập một trong web hoạt động được, có thể là một trang blog để cập nhật tin tức. Tạo bài viết trên trang Wiki cũng là ý hay - có rất nhiều trang bách khoa dành cho vi quốc gia mà bạn có thể dùng; nhưng đừng quên đất nước bạn còn có ý nghĩa hơn là một trang web và bài viết nhé!
  • Chủ nghĩa vi quốc là là một sở thích và có thể là điều nghiêm túc đối với những con người thuộc mọi xuất thân khác nhau. Tôn trọng là chìa khóa hòa bình. Không biết nhân nhượng sẽ dẫn đến chiến tranh.
  • Nếu muốn mua đất để thành lập quốc gia mà không có đủ tiền, bạn có thể nhờ cộng đồng quyên góp.
  • Nếu có ý định thành lập một quốc gia độc lập và vận hành được, bạn sẽ cần cơ sở hạ tầng (như đường sá, trường học, tòa nhà, bệnh viện, trạm cứu hỏa).
  • Cố gắng không gây hấn với các quốc gia khác một cách vô lý. Điều đó ảnh hưởng hình ảnh đất nước trên chính trường quốc tế.
  • Học hỏi về những vi quốc gia đang tồn tại và vận hành tốt. Điều gì quyết định thành bại của họ? Bạn học được gì từ đó?
  • Hãy hòa nhập. Ngoài kia có nhiều cộng đồng vi quốc gia khác. Hãy đại diện đất nước (hoặc cử đại sứ) đến thực hiện giao tế với họ.
  • Nếu bạn thuộc nhóm dân tộc thiểu số không có quê hương, bạn có thể thành lập quốc gia trên khu vực thuộc di sản thừa kế. Điều này thường được các quốc gia khác ủng hộ.
  • Đối với công dân Hoa Kỳ: Nếu bạn mang danh xưng của bất kỳ quốc gia khác ngoài Hoa Kỳ, ngoại trừ một vài nước cho phép mang hai quốc tịch nhưng bao gồm vi quốc gia, thì bạn sẽ mất quyền công dân Mỹ. Đây không phải việc có thể đùa giỡn.

Cảnh báo

  • Nếu bạn hành động quá nghiêm túc, thì các nhà nước hiện hành sẽ xem đây là hành động ly khai chứ không còn đơn thuần là trò đùa. Đa số quốc gia có lực lượng quân đội có thể nhanh chóng dẹp bỏ các vi quốc gia gây chú ý.
  • Nếu sử dụng tài nguyên thuộc quyền sở hữu của quốc gia khác (như quốc ca, cờ,…v.v), thì quốc gia của bạn cũng không hưởng lợi gì mà có khi còn phạm pháp.

Về bài wikiHow này

wikiHow là một trang "wiki", nghĩa là nhiều bài viết ở đây là nội dung của nhiều tác giả cùng viết nên. Để tạo ra bài viết này, 194 người, trong đó có một số người ẩn danh, đã thực hiện chỉnh sửa và cải thiện bài viết theo thời gian.
Trang này đã được đọc 543 lần.

Bài viết này đã giúp ích cho bạn?

Quảng cáo