Cách để Nhận biết và phòng tránh nhiễm trùng âm đạo

Đồng tác giả: Carrie Noriega, MD

Nhiễm trùng âm đạo là một bệnh rất phổ biến mà phần đông phụ nữ đều trải qua ít nhất một lần trong đời. Bạn không phải ngượng ngùng khi bị bệnh này. Mặc dù gây khó chịu và ngứa, nhưng bệnh nhiễm trùng nấm men có thể chữa khỏi. Tuy nhiên, bệnh có thể tái phát, do đó một số phụ nữ có thể bị nhiễm trùng hơn một lần hoặc có hiện tượng như nhiễm trùng liên tục. Điều quan trọng là bạn phải chăm sóc vùng kín và lưu ý đến các triệu chứng bất thường.

Phương pháp 1 của 2:
Nhận biết các triệu chứng

  1. 1
    Biết như thế nào là bình thường. Dịch tiết âm đạo xuất hiện là điều hoàn toàn bình thường. Chất dịch có thể trong suốt, hơi đục, đôi khi có màu trắng. Âm đạo có cơ chế tự làm sạch, và dịch tiết âm đạo là một phần trong quá trình này. Dịch tiết phải không nặng mùi hoặc gây ngứa, mặc dù vẫn thường có mùi nhẹ, nhất là trong chu kỳ kinh nguyệt.[1]
    • Lượng dịch tiết và kết cấu của dịch tiết thay đổi theo chu kỳ kinh nguyệt. Dịch tiết có thể dao động từ loãng đến đặc. Lượng dịch tiết có lúc ít, có lúc nhiều.
    • Cơ thể phụ nữ mỗi người một khác. Lượng dịch tiết âm đạo bình thường với người này lại là bất thường với người kia. Bạn nên chú ý đến dịch tiết âm đạo để biết như thế nào là bình thường đối với mình.[2]
  2. 2
    Biết những nguyên nhân phổ biến gây nhiễm trùng. Có hai loại nhiễm trùng âm đạo thường gặp nhất là nhiễm khuẩn âm đạo và nhiễm trùng nấm men âm đạo.[3] Cả hai loại nhiễm trùng này đều do các sinh vật hiện diện tự nhiên trong âm đạo gây ra. Nhiễm trùng nấm men là do có qua nhiều nấm men trong âm đạo, còn nhiễm khuẩn âm đạo xảy ra khi sự cân bằng vi khuẩn trong môi trường âm đạo bị xáo trộn.
  3. 3
    Phát hiện dịch tiết bất thường. Dịch tiết bất thường ở âm đạo là một trong những dấu hiệu thường gặp nhất của bệnh nhiễm trùng âm đạo. Nếu dịch tiết âm đạo thay đổi màu sắc, kết cấu hoặc số lượng thì có thể là bạn đã bị nhiễm trùng.[8]
    • Nếu dịch tiết âm đạo có mùi tanh như cá, có lẽ bạn đang bị nhiễm khuẩn âm đạo. Nếu dịch tiết trông như phô mai tươi, có thể là bạn mắc bệnh nhiễm trùng nấm men.
    • Dịch tiết âm đạo bất thường cũng có thể là một dấu hiệu của bệnh chlamydia hoặc bệnh lậu.[9][10]
    • Dịch tiết có màu hơi xanh và có bọt thường là biểu hiện của bệnh nhiễm trichomoniasis.
  4. 4
    Nhận biết hiện tượng ngứa hoặc rát. Tình trạng ngứa hoặc bỏng rát không bao giờ là bình thường và là dấu hiệu của bệnh nhiễm trùng âm đạo.[11] Tần suất buồn đi tiểu tăng hoặc nóng rát khi tiểu cũng là một dấu hiệu khác cho thấy có thể bạn bị nhiễm trùng.
  5. 5
    Lưu ý hiện tượng sưng hoặc đau. Đau bụng dưới và vùng chậu, sưng, nhức và đỏ ở bộ phận sinh dục là các biểu hiện cho thấy bạn đang mắc một loại nhiễm trùng âm đạo.[12]
    • Giao hợp đau cũng là một dấu hiệu của bệnh nhiễm trùng âm đạo.[13]
  6. 6
    Gọi cho bác sĩ. Bạn không nên tự chẩn đoán và chữa trị nhiễm trùng âm đạo. Nếu nhận thấy các dấu hiệu bất thường, bạn cần gọi cho bác sĩ. Nhiều loại nhiễm trùng có các triệu chứng tương tự nhưng đòi hỏi các phương pháp điều trị khác nhau. Điều quan trọng là bạn cần được chẩn đoán chính xác.[14]
    • Bạn cần chuẩn bị cung cấp cho bác sĩ các thông tin về màu, mùi và kết cấu dịch tiết, các triệu chứng xảy ra đã được bao lâu, và các sản phẩm bạn đã sử dụng (chẳng hạn như xà phòng, nước hoa, nước xịt âm đạo, chất diệt tinh trùng hoặc nước thụt rửa).[15] Các thông tin chi tiết sẽ giúp bác sĩ chẩn đoán bệnh chính xác.
    • Bác sĩ sẽ khám phụ khoa cho bạn sau khi đã nghe bạn kể về các triệu chứng và có thể lấy mẫu dịch tiết âm đạo hoặc nước tiểu của bạn để xét nghiệm.[16]
    • Khoảng 90% trường hợp nhiễm trùng âm đạo có thể chữa khỏi trong vòng 2 tuần hoặc ít hơn. Bệnh nhiễm trùng âm đạo không được điều trị có thể kéo dài nhiều năm, thậm chí dẫn đến vô sinh và viêm vùng chậu.[17][18]
    • Có các loại thuốc điều trị nhiễm trùng nấm men không kê toa. Bạn nên đến gặp bác sĩ trước khi điều trị. Ví dụ, nếu bạn uống Monistat để điều trị bệnh nhiễm trùng nấm men nhưng thực chất bệnh của bạn là nhiễm khuẩn âm đạo thì các triệu chứng sẽ không được cải thiện.
    Quảng cáo

Phương pháp 2 của 2:
Phòng tránh nhiễm trùng âm đạo

  1. 1
    Khám phụ khoa định kỳ. Phụ nữ nên khám phụ khoa khi khám sức khỏe hàng năm. Bác sĩ sẽ kiểm tra các dấu hiệu bệnh trong quá trình thăm khám. Đây là lúc bạn kể với bác sĩ về các triệu chứng hoặc hỏi bác sĩ nếu có bất cứ thắc mắc hoặc lo ngại nào.[19]
    • Bạn không nên thụt rửa, dùng tampon (băng vệ sinh dạng ống), giao hợp, dùng thuốc hoặc kem trong âm đạo trước khi đi khám 2 ngày.[20]
    • Một lần khám thường không quá 10 phút.
    • Nếu thường xuyên quan hệ tình dục, bạn nên yêu cầu khám sàng lọc các bệnh lây truyền qua đường tình dục (STI). Nhiều người không có triệu chứng gì khi mắc một số bệnh STI như bệnh chlamydia, bệnh lậu và nhiễm HPV.[21][22][23] Việc khám sàng lọc hàng năm sẽ giúp xác định và điều trị các bệnh nhiễm trùng này trước khi nó gây ảnh hưởng kéo dài.
    • Bạn nên dùng bao cao su nếu thường xuyên quan hệ tình dục. Điều này có thể giúp bạn phòng tránh lây nhiễm các bệnh STI từ bạn tình. Nhưng ngay cả khi có dùng bao cao su, bạn vẫn nên đi kiểm tra sức khỏe định kỳ.
  2. 2
    Mặc quần áo phù hợp. Bạn nên mặc quần lót có thể giúp vùng kín được khô ráo và không giữ độ ẩm. Cotton là chất liệu được ưa chuộng. Bạn cũng nên tránh mặc chật và bó sát; vì quần áo chật có thể giữ nhiệt và độ ẩm ở vùng kín. Nếu có tập thể dục hoặc đi bơi, bạn nên thay quần áo càng sớm càng tốt khi bị ướt.[24]
    • Thay tampon và băng vệ sinh thường xuyên trong kỳ kinh nguyệt.
    • Đảm bảo rằng các trang phục như quần lót, quần bó, đồ tập thể dục, tất quần không làm bằng chất liệu cotton phải có mảnh vải cotton lót dưới đáy quần. [25]
  3. 3
    Rửa âm đạo đúng cách. Âm đạo là cơ quan có khả năng tự làm sạch. Bạn không nên sử dụng bất cứ hình thức nào làm xáo trộn sự cân bằng tự nhiên, vì điều này có thể dẫn đến nhiễm trùng.[26]
    • Rửa vùng da xung quanh âm đạo bằng xà phòng thông thường không mùi và dùng nhiều nước rửa lại.[27]
    • Bạn không nên thụt rửa, dùng nước xịt vệ sinh phụ nữ hoặc tampon có hương thơm. Các sản phẩm này có thể làm xáo trộn sự cân bằng vi khuẩn tự nhiên của âm đạo và gây kích ứng. Đừng quên rằng âm đạo có khả năng tự làm sạch.
  4. 4
    Ăn sữa chua chứa men sống. Các thực phẩm chứa men sống có thể giúp duy trì độ pH thích hợp trong âm đạo. Probiotic cũng là một thuật ngữ chung khác chỉ các loại men này. Các nguồn giàu probiotic là sữa chua, kim chi, dưa cải Đức và tương miso. Nhớ chọn loại sữa chua có ghi nhãn là "chứa các men sống."[28] Ăn một cốc sữa chua mỗi ngày là đủ.
  5. 5
    Lau rửa đúng cách. Khi đi vệ sinh, bạn nhớ phải lau từ trước ra sau. Động tác lau từ sau ra trước sẽ làm lây lan nấm men và vi khuẩn từ hậu môn vào âm đạo hoặc đường tiết niệu.[29] Tình trạng lây lan vi khuẩn do lau không đúng cách có thể gây bệnh nhiễm khuẩn âm đạo hoặc nhiễm trùng nấm men.
    Quảng cáo

Lời khuyên

  • Cung cấp đủ nước cho cơ thể mỗi ngày. Âm đạo có thể bị mất nước cũng như các bộ phận khác của cơ thể, và điều này có thể làm thay đổi mùi và dịch tiết âm đạo. Nếu bị mất nước, bạn sẽ dễ bị nhiễm trùng đường tiểu, dẫn đến nhiễm trùng nấm men (và ngược lại).
  • Giặt đồ lót bằng nước nóng để diệt vi khuẩn. Bạn cũng không nên dùng nước làm mềm vải khi giặt đồ lót, và nhớ dùng xà phòng không mùi để tránh gây dị ứng hoặc kích ứng vốn có thể dẫn đến nhiễm trùng.
  • Không mặc quần lót khi ngủ để âm đạo được thoáng khí.
  • Một số phụ nữ bị nhiễm trùng nhiều hơn khi tắm bồn nước nóng do nhiệt độ và vi khuẩn trong nước.
  • Hiểu rằng một số phụ nữ có nhiều dịch tiết hơn những người khác, và điều này là hoàn toàn bình thường. Nếu thấy khó chịu, bạn hãy thay đồ lót thường xuyên hơn hoặc dùng băng vệ sinh hàng ngày và thay nhiều lần trong ngày để giữ vùng kín khô ráo.

Về bài wikiHow này

Bác sĩ sản khoa
Bài viết này có đồng tác giả là Carrie Noriega, MD. Bác sĩ Noriega là bác sĩ sản phụ khoa được cấp phép hoạt động ở Colorado. Cô chuyên về sức khỏe phụ nữ, bệnh thấp khớp, phổi, bệnh truyền nhiễm và tiêu hóa. Cô đã nhận bằng MD từ Trường Y khoa Creighton ở Omaha, Nebraska và hoàn thành chương trình nội trú tại Đại học Missouri - Thành phố Kansas vào năm 2005.
Chuyên mục: Sức khỏe Tổng quan
Trang này đã được đọc 492 lần.

Bài viết này đã giúp ích cho bạn?

Quảng cáo