Cách để Miêu tả diện mạo con người

Việc miêu tả diện mạo con người thoạt nghe có vẻ đơn giản, nhưng đến khi thực hiện thì bạn mới thấy chẳng dễ dàng như mình tưởng. Dù bạn muốn tả một người mới gặp hay báo cho cảnh sát biết về một kẻ khả nghi, điều cốt yếu là phải nêu ra được các nét chính về ngoại hình và các đặc điểm riêng biệt. Mặt khác, nếu bạn đang miêu tả nhân vật cho truyện của mình, điều quan trọng không kém là dành một số chi tiết cho trí tưởng tượng để truyền tải trực tiếp đến người đọc.

Phương pháp 1 của 3:
Mô tả các đặc điểm tổng quát

  1. 1
    Nhận biết người đó là nam hay nữ, nếu có thể. Trong nhiều trường hợp, đặc điểm này là rất rõ ràng, và gần như là điều đầu tiên mà bạn nhận thấy. Mặc dù vậy, không phải ai cũng phù hợp với hai loại giới tính này, và tốt nhất là bạn không nên đưa ra giả định nếu không cần thiết.[1]
    • Ví dụ, nếu đang mô tả một người khả nghi cho cảnh sát, bạn có thể nói “Theo tôi thì người đó là nam giới, nhưng tôi không chắc lắm”.
    • Trong các trường hợp khác, bạn có thể chỉ việc bỏ qua và chuyển sang mô tả các đặc điểm khác.
  2. 2
    Chú ý đến màu da và phỏng đoán chủng tộc hoặc dân tộc nếu cần. Về phần này cũng vậy, có sự khác biệt giữa việc mô tả cho cảnh sát với mô tả vì các mục đích khác. Trong tình huống đầu tiên, có thể bạn phải đưa ra phỏng đoán – chẳng hạn như, “Anh ta trông như người da trắng” hoặc “Tôi thấy cô ta giống người Hàn Quốc”. Trong một số trường hợp thì điều này có thể khá nhạy cảm hoặc xúc phạm.[2]
    • Có thể bạn chỉ cần mô tả màu da của họ với những cụm từ như “da màu ô liu”, “da trắng”, “da bánh mật”, v.v… và để cho người khác tự suy đoán nếu họ muốn.
  3. 3
    Ước lượng độ tuổi theo từng nấc 5 hoặc 10 năm. Trong nhiều trường hợp, bạn có thể đoán một người nào đó “khoảng 25 tuổi” hoặc “trên dưới 60”. Cân nhắc ước lượng độ tuổi trong khoảng hẹp theo suy đoán của bạn – như vậy người nghe sẽ dễ tưởng tượng hơn về người mà bạn đang miêu tả.[3]
    • Ví dụ, hình ảnh của người đó sẽ rõ ràng hơn nếu bạn bảo rằng họ ở độ tuổi từ 30 đến 35 thay vì từ 30 đến 40.
    • Điều này đặc biệt quan trọng với những người trẻ —rõ ràng là người 10 tuổi sẽ khác xa với người 20 tuổi!
  4. 4
    Đề cập đến chiều cao bằng cách mô tả hoặc ước lượng. Nếu chỉ có cơ hội nhìn lướt qua, có lẽ tốt lắm bạn cũng chỉ nêu được chiều cao một cách chung chung như “rất cao”, “cao”, “tầm thước” hoặc “rất thấp”. Cách diễn tả mơ hồ này sẽ hữu ích hơn một chút khi người đó được nhận diện là nam, nữ hay trẻ em.[4]
    • Nếu bạn có thể ước lượng cụ thể hơn, hãy cố gắng mô tả trong từng khoảng tăng 5 cm – ví dụ, “Cô ta cao khoảng từ 1,6m đến 1,65m hoặc “Anh ta cao khoảng 1,8 m đến 1,85 m.”
  5. 5
    Mô tả cân nặng với các tính từ như “gầy”, “vừa người”, và “to lớn. Thường thì ước lượng cân nặng của một người sẽ khó hơn nhiều so với ước lượng chiều cao. Vì vậy, bạn nên dựa vào sự phân loại chung chung để tả “hình thể” của con người, chẳng hạn như “Cô ấy rất gầy” hoặc “Ông ta có thân hình to lớn”.[5]
    • Đôi khi việc mô tả kích thước và/hoặc cân nặng ai đó có nghe hơi thiếu tế nhị, thế nên trừ khi phải càng chính xác càng tốt (ví dụ như khi mô tả một người mất tích), bạn nên bám vào mô tả “hình thể” – “gầy”, “ vừa người”, v.v...[6]
    • Một số từ ngữ mô tả trong phương ngữ này có vẻ thiếu tế nhị hơn ở phương ngữ khác. Ví dụ, từ “plump” (đẫy đà) dùng để tả một phụ nữ trong tiếng Anh – Anh có nghĩa lịch sự hơn trong tiếng Anh – Mỹ mà người ta thường dùng “large” (to lớn) hoặc “curvy” (có đường cong tròn trịa).
    • Nếu cần mô tả cân nặng cụ thể, bạn nên cố gắng ước lượng trong từng khoảng tăng 10 kg, nếu có thể.
  6. 6
    Mô tả ngoại hình chung của người đó càng khéo léo càng tốt. Nói cho cùng thì cái đẹp là tuỳ ở mắt người nhìn, do đó quan niệm của bạn về một người “tuyệt đẹp” có thể không giống với cái nhìn của người khác. Bạn có thể tả theo cảm nhận của mình, nhưng hãy khéo léo, ví dụ như:[7]
    • Gọi một người không hấp dẫn là “bình thường” thay vì “xấu”.
    • Dùng từ “xuề xoà” hoặc “bù xù” thay vì “bẩn thỉu.”
    • Dùng từ “ưa nhìn” để tả người có ngoại hình đẹp thay cho “xinh đẹp,” “lộng lẫy,” thậm chí “điển trai”.
    • Từ “mềm” không chính xác lắm, nhưng có thể là cách tốt nhất để mô tả một người có thân hình trái ngược với “cân đối”, “săn chắc”, hoặc “rắn rỏi”.
    Quảng cáo

Phương pháp 2 của 3:
Miêu tả các đường nét trên khuôn mặt và các chi tiết đặc trưng

  1. 1
    Lưu ý đến màu tóc, độ dài, kiểu tóc và tính chất của tóc. Dùng những từ ngữ chung chung mà hầu như ai cũng hình dung được. Ví dụ như:[8]
    • Màu sắc: nâu, đen, vàng hoe, hung hung đỏ, đỏ, hoa râm
    • Độ dài: cạo trọc, ngắn, dài, trung bình, dài chấm vai, v.v…
    • Kiểu: thẳng, quăn, gợn sóng, xoăn tít, buộc đuôi ngựa, tóc tết kiểu dây thừng, tóc búi, v.v…
    • Tính chất: rối bù, lưa thưa, xù, sạch sẽ, óng ả, bóng mượt, v.v…
  2. 2
    Tả màu mắt, dáng mắt, lông mày và kính mắt. Tương tự như đối với tóc, bạn nên dùng các từ ngữ đơn giản mà hầu hết mọi người đều có thể tưởng tượng được. Ví dụ:[9]
    • Màu sắc: đen, nâu, xám, xanh da trời, xanh lục, nâu lục nhạt
    • Hình dáng: mắt to, mắt híp, mắt lồi, mắt trũng sâu, mắt lác, v.v…
    • Lông mày: màu sắc kèm với các tính chất như rậm, mỏng, giao nhau, v.v…
    • Kính mắt: màu sắc, hình dáng, chất liệu, độ dày và màu kính.
  3. 3
    Lưu ý các đường nét trên gương mặt như mũi, tai và môi. Những từ như “to”, “trung bình” hoặc “nhỏ” thường được dùng để tả đôi tai. Để tả môi, bạn có thể dùng các từ như “mỏng”, “trung bình”, hoặc “mọng”. Mũi thường được tả bằng các từ “ngắn”, “dài”, “to”, “nhỏ”, “nhọn”, “tròn”, “khoằm”, “vẹo”, v.v… Khuôn mặt có thể được tả là “dài”, “tròn”, hoặc “phẳng”.[10]
    • Nếu viết bản tường trình cho cảnh sát, bạn nên ghi ra các đặc điểm như “gò má đỏ hồng”, “có bọng mắt” hoặc “cằm có nọng”. Nếu không, hãy tế nhị và bỏ qua các chi tiết đó!
  4. 4
    Nhận diện các đặc điểm riêng biệt như vết sẹo và hình xăm. Các đặc điểm này cực kỳ quan trọng nếu bạn mô tả diện mạo một người với nhà chức trách – chẳng hạn như trong các vụ tìm người mất tích hoặc truy lùng nghi phạm. Chú ý các đặc điểm vĩnh viễn như vậy và mô tả chi tiết.[11]
    • Thay vì nói “Anh ta có một hình xăm trên cánh tay,” bạn nên diễn tả “Anh ta có xăm một hình trái tim màu đen và đỏ với chữ “Mẹ” viết thảo ở bắp tay trên.”
    • Nếu bạn nói những từ mô tả kiểu chung chung như “xăm trổ”, người ta sẽ hình dung ra một người xăm đầy mình.[12]
  5. 5
    Tìm những đặc điểm riêng như dáng điệu và các thói tật. Họ có dáng điệu “lòng khòng” hoặc “gù lưng” không? Họ có hay nghiêng đầu về một bên hoặc nhấp nháy mắt khi nói chuyện không? Họ có hay rung đùi khi ngồi không? Các chi tiết nhỏ như vậy có thể giúp người nghe dễ hình dung hơn về người mà bạn đang mô tả.[13]
    • Một số đặc điểm như vậy sẽ giúp kết nối ngoại hình với tính cách của người mà bạn đang mô tả, ngoài ra còn giúp vẽ nên bức chân dung đầy đủ hơn của người đó.[14]
  6. 6
    Tả trang phục của họ, hoặc ít nhất là “bề ngoài” hoặc phong cách. Nếu bạn mô tả cho nhà chức trách, hãy cố gắng kể càng chi tiết càng tốt về mọi thứ trang phục trên người họ - quần, áo, áo khoác, giày, mũ, v.v… Để miêu tả tổng quát hơn, bạn có thể nói đại khái về kiểu trang phục hoặc phong cách chung chung.[15]
    • Nhiều nơi dùng từ “diện” để tả người ăn mặc đẹp và chải chuốt.[16]
    Quảng cáo

Phương pháp 3 của 3:
Sáng tạo khi viết miêu tả

  1. 1
    Sử dụng ngôn ngữ tượng hình khi miêu tả các chi tiết. Dùng ngôn ngữ tượng hình để diễn tả diện mạo của người đó càng nhiều càng tốt với các câu miêu tả đắt giá. Đây là phần sáng tạo trong sáng tác![17]
    • Thay vì viết “Nàng có mái tóc dài màu đỏ”, bạn có thể viết “Mái tóc nàng dập dờn trong gió như ngọn lửa lập loè”.
    • Câu mô tả một người “dáng đứng như một cây sồi kiêu hãnh” chuyển tải được khá nhiều về vẻ ngoài của một người chỉ trong vài từ.
  2. 2
    Miêu tả nhân vật sao cho phù hợp với văn phong của bài viết. Ví dụ, nếu bạn viết với giọng văn hài hước, hãy sử dụng ngôn ngữ hài hước để miêu tả nhân vật. Nếu là cảnh căng thẳng và kịch tính, đừng dùng các hình ảnh ẩn dụ khôi hài trong phần miêu tả nhân vật.[18]
    • Ví dụ, hãy cân nhắc sự khác biệt giữa “mắt liếc sắc như dao” với “mắt liếc sắc như mắt Thị Màu.”
  3. 3
    Diễn tả các hành động có thể tiết lộ các đặc điểm ngoại hình. Bằng cách sử dụng các hành động của nhân vật để gợi lên các chi tiết về vẻ ngoài của họ, bạn có thể cắt bớt các câu mô tả trực tiếp. Hãy kết hợp ngôn ngữ hình tượng để giúp người đọc hình dung ra nhân vật.[19]
    • Ví dụ: “Anh ta lướt qua đám đông như con sóng liếm qua toà lâu đài cát khi thuỷ triều rút.”
    • Hoặc: “Cô lặng lẽ luồn lách qua đám đông như dòng nước lọt qua các khe nứt trên vỉa hè.”
  4. 4
    Để lại thứ gì đó cho người đọc tưởng tượng. Bạn không cần phải miêu tả đến từng chi tiết nhỏ nhất của nhân vật! Hãy phác thảo sơ lược các nét chính về ngoại hình của nhân vật và để cho người đọc lấp vào các chỗ trống bằng trí tưởng tượng của họ.[20]
    • Đặc điểm nào càng ít đóng góp cho nhân vật thì càng nên ít đề cập đến. Nếu nhân vật của bạn cao hay thấp, tóc đen hay tóc nâu không thực sự quan trọng, bạn hãy để cho người đọc quyết định!
    Quảng cáo

Lời khuyên

  • Tuân theo thứ tự nhất quán khi bạn nhận diện các đặc điểm của một người, và như vậy bạn sẽ dễ nhớ hơn.
  • Cố gắng nhận diện nét nổi bật nhất của người mà bạn muốn mô tả. Lùi lại một bước và lưu ý điều đầu tiên mà bạn nhận thấy ở người đó: chẳng hạn như một mái tóc màu sắc rực rỡ, chiều cao nổi trội hoặc một thứ gì đó họ mang trên người mà bạn thấy kỳ lạ.
  • Hãy kín đáo khi quan sát ai đó, bởi vì nhìn chằm chằm là thô lỗ, và hành động nhìn từ đầu xuống chân có thể châm ngòi cho một cuộc ẩu đả — đặc biệt nếu người yêu của người đó cũng đang quan sát bạn![21]
  • Mô tả thêm màu sắc. Màu của quần áo, giày dép, màu mắt, màu tóc , màu da, v.v… có thể giúp hỗ trợ cho trí nhớ của bạn.

Về bài wikiHow này

wikiHow là một trang "wiki", nghĩa là nhiều bài viết ở đây là nội dung của nhiều tác giả cùng viết nên. Để tạo ra bài viết này, 44 người, trong đó có một số người ẩn danh, đã thực hiện chỉnh sửa và cải thiện bài viết theo thời gian.
Chuyên mục: Ngôn ngữ
Trang này đã được đọc 11.017 lần.

Bài viết này đã giúp ích cho bạn?

Quảng cáo