Cách để Chữa phát ban trên da do dị ứng thuốc kháng sinh

Đồng tác giả: Shari Forschen, NP

Trong bài viết này:Tìm sự trợ giúp y tếĐiều trị các trường hợp dị ứng nhẹ bằng thuốcDùng các liệu pháp tại nhà và thay đổi lối sống36 Tham khảo

Thuốc kháng sinh, đặc biệt là nhóm penicillin và sulfa, là nguyên nhân phổ biến nhất gây dị ứng thuốc.[1] Hầu hết các trường hợp dị ứng thuốc chỉ có biểu hiện nổi mề đay, sưng và phát ban (mẩn đỏ) trên da, nhưng một số người có các phản ứng hiếm gặp và nguy hiểm đến tính mạng gọi là phản vệ (anaphylaxis).[2] Hiện tượng dị ứng thuốc xảy ra là do hệ miễn dịch nhầm thuốc kháng sinh với một chất lạ, khiến da sưng tấy, hoặc trong các trường hợp nặng hơn, gây co hẹp đường thở và sốc, có thể dẫn đến bất tỉnh hoặc tử vong.[3] Nếu xuất hiện các triệu chứng phản vệ, bạn nhất thiết phải tìm sự chăm sóc y khoa ngay lập tức, vì đây là trường hợp cần cấp cứu. Bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, thậm chí có thể được cứu sống nhờ vào việc học cách chữa phát ban trên da và nhận biết các dấu hiệu phản ứng nghiêm trọng hơn.

1
Tìm sự trợ giúp y tế

  1. 1
    Đến phòng cấp cứu hoặc gọi dịch vụ cấp cứu. Khi nghi ngờ mình bị dị ứng thuốc kháng sinh, bạn hãy tìm sự chăm sóc y tế ngay lập tức, bất kể các triệu chứng ở mức độ nào. Nhiều trường hợp dị ứng chỉ có biểu hiện phát ban trên da và không gây biến chứng nào, nhưng quan trọng là bạn vẫn phải báo cho bác sĩ biết về các phản ứng của cơ thể. Một số trường hợp phát ban có thể là do hội chứng Stevens-Johnson, một biến chứng nghiêm trọng cần phải nhập viện.[4] Một số trường hợp phát ban là dấu hiệu báo trước của hiện tượng phản vệ có thể gây tử vong nếu không được điều trị.[5] Đi cấp cứu ngay nếu bạn có các biểu hiện sau:[6][7]
    • Sốt
    • Đau họng/miệng, kèm theo ho hoặc không
    • Sưng mặt
    • Sưng lưỡi
    • Đau rát da
    • Mẩn đỏ và/hoặc phồng rộp
    • Nổi mề đay
    • Khó thở hoặc co thắt họng
    • Khản giọng bất thường
    • Nổi mề đay hoặc sưng
    • Buồn nôn hoặc nôn
    • Đau bụng
    • Chóng mặt hoặc ngất choáng
    • Tim đập nhanh
    • Cảm giác hoảng sợ
  2. 2
    Ngừng uống thuốc. Nếu xảy ra bất cứ phản ứng dị ứng nào với thuốc kháng sinh, bạn phải ngừng uống thuốc và tránh phơi nhiễm với thuốc. Tình trạng phơi nhiễm với thuốc kháng sinh có thể xảy ra do vô tình, vì vậy, quan trọng là bạn cần áp dụng các biện pháp đề phòng.
    • Báo với nhân viên y tế về tình trạng dị ứng của bạn khi tiếp nhận bất cứ hình thức điều trị nào.[8] Đảm bảo điều này được ghi vào y bạ để tham khảo về sau, nhưng đừng bao giờ mặc nhiên cho rằng nhân viên y tế đã xem hồ sơ hoặc biết về tình trạng dị ứng của bạn. Trách nhiệm của bạn là phải thông báo về tình trạng dị ứng của mình khi tiếp nhận điều trị.
    • Sử dụng vòng đeo tay cảnh báo về sức khỏe. Loại vòng đeo tay này rất hữu ích, đặc biệt nếu bạn cần được cấp cứu khi bị bất tỉnh. Nó sẽ báo cho nhân viên y tế biết về tình trạng dị ứng của bạn kịp thời nếu bạn mất khả năng giao tiếp.[9]
    • Có thể bạn cần đem theo mình bút tiêm epinephrine tự động (thường gọi là "Epipen"). Thiết bị này thường chỉ cần thiết đối với những người dễ bị phản vệ, nhưng bác sĩ có thể khuyên bạn nên chuẩn bị sẵn một chiếc nếu bạn thường bị dị ứng nặng.[10]
  3. 3
    Hỏi bác sĩ về phương pháp giải mẫn cảm. Trong hầu hết các trường hợp được chẩn đoán dị ứng, bác sĩ sẽ kê toa thuốc thay thế. Tuy nhiên, đây có thể không phải là lựa chọn tốt trong một số trường hợp đặc biệt, khi lợi ích vượt trội so với nguy cơ và không có thuốc thay thế. Nếu bạn buộc phải uống một loại thuốc nào đó, bác sĩ có thể điều trị bằng phương pháp giải mẫn cảm.[11]
    • Trong quá trình giải mẫn cảm thuốc, bạn sẽ được uống một liều tối thiểu loại thuốc mà bạn bị dị ứng và được theo dõi các triệu chứng. Sau đó, bác sĩ sẽ chỉ định tăng liều lượng dần dần sau mỗi 15-30 phút trong liệu trình nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày.[12]
    • Nếu bạn có thể dung nạp liều lượng thuốc như mong muốn mà không có phản ứng xấu nào, bác sĩ có thể kê toa thuốc với liệu trình bình thường một cách an toàn.[13]
    • Phương pháp này chỉ áp dụng với các ca nặng và do chuyên gia y tế được đào tạo chuyên khoa cấp cứu thực hiện.

2
Điều trị các trường hợp dị ứng nhẹ bằng thuốc

  1. 1
    Uống thuốc kháng histamin. Thuốc kháng histamin có tác dụng tăng khả năng di chuyển của bạch cầu, đồng thời giảm thiểu sự sản xuất histamin trong cơ thể do hệ miễn dịch tiết ra khi phản ứng với chất dị nguyên.[14] Tùy vào mức độ nghiêm trọng của tình trạng dị ứng, bác sĩ có thể kê toa thuốc kháng histamin hoặc khuyến nghị dùng thuốc không kê toa.[15]
    • Diphenhydramine (Benadryl). Trong trường hợp dị ứng nặng, diphenhydramine (Benadryl) luôn là loại thuốc thích hợp, vì đây là thuốc kháng histamin mạnh. Bạn nên cân nhắc dự trữ loại thuốc này trong bộ sơ cứu.
    • Các loại thuốc kháng histamin không kê toa khác bao gồm loratadine (Claritin), cetirizine (Zyrtec), hoặc chlorpheniramine (Aller-Chlor).[16]
    • Liều lượng thuốc sẽ tùy thuộc vào một số yếu tố, bao gồm tuổi tác và loại thuốc kháng histamin mà bạn sử dụng.[17] Bạn cần tuân theo các hướng dẫn trên nhãn thuốc hoặc hỏi bác sĩ hoặc dược sĩ về liều lượng sử dụng.
    • Không lái xe hoặc vận hành máy móc sau khi uống thuốc kháng histamin, vì hầu hết các thuốc kháng histamin thế hệ 1 (như Benadryl) có thể khiến người uống cực kỳ buồn ngủ và gây khó khăn cho các chức năng của cơ thể.[18]
    • Không dùng thuốc kháng histamin nếu bạn đang mang thai hoặc cho con bú. Các thuốc này có thể gây tác dụng phụ ở trẻ sơ sinh và gây dị tật cho thai nhi.[19]
    • Không cho trẻ em dưới 4 tuổi uống thuốc kháng histamin. Nếu con bạn bị dị ứng nặng, bạn cần đưa trẻ đi cấp cứu. Đừng đợi cho đến lúc trẻ bị khó thở hoặc sưng mặt – hãy đưa trẻ đi cấp cứu càng sớm càng tốt.
    • Một số bệnh nhân cao tuổi gặp phải tác dụng phụ của thuốc kháng histamin. Các tác dụng phụ này bao gồm lú lẫn, chóng mặt, buồn ngủ, hồi hộp và bứt rứt.[20] Tình trạng này có thể gây nguy cơ té ngã. Té ngã và gãy xương hông có thể gây tử vong ở người già, vì hệ miễn dịch của họ không mạnh bằng người trẻ hoặc trung niên.
  2. 2
    Thoa lotion calamine. Nếu bị phát ban hoặc nổi mề đay do phản ứng dị ứng, bạn có thể dùng lotion calamine để làm dịu ngứa và giảm khó chịu.[21]
    • Lotion calamine là hỗn hợp calamine, kẽm oxit và các thành phần khác. Calamine và kẽm oxit đều là các loại thuốc thoa ngoài da chống ngứa.[22]
    • Calamine chỉ dùng ngoài da. Bạn không được uống calamine, cũng không nên bôi gần mắt, mũi, miệng, bộ phận sinh dục hoặc vùng hậu môn.[23]
  3. 3
    Thử dùng kem hydrocortisone. Bạn có thể mua kem hydrocortisone liều thấp không kê toa với nồng độ 0,5% hoặc 1%, và loại có nồng độ mạnh hơn được bán theo toa bác sĩ. Loại thuốc bôi tại chỗ này có tác dụng ức chế phản ứng miễn dịch của cơ thể để giảm kích ứng da, ngứa và mẩn đỏ.[24]
    • Kem hydrocortisone là thuốc steroid bôi ngoài da. Nhóm thuốc này nói chung là an toàn, nhưng bạn không nên sử dụng quá 7 ngày liên tiếp để tránh biến chứng, bao gồm ngứa, nứt da, mòn da và nổi mụn.[25]
    • Thuốc hydrocortisone bôi ngoài da không nên dùng cho trẻ dưới 2 tuổi. Không dùng thuốc này nếu bạn đang mang thai hoặc cho con bú, trừ khi có chỉ định của bác sĩ.[26]
    • Bôi lên vùng da dị ứng mỗi ngày 1-4 lần, tối đa 7 ngày. Tránh để thuốc tiếp xúc với mắt nếu thoa lên mặt.[27]

3
Dùng các liệu pháp tại nhà và thay đổi lối sống

  1. 1
    Ngâm bồn tắm nước ấm. Nước quá nóng hoặc quá lạnh đều tác động đến tình trạng nổi mề đay và có thể làm trầm trọng thêm khi đã có hiện tượng nổi mề đay.[28] Để có kết quả tốt nhất, bạn nên ngâm trong bồn tắm có nhiệt độ phòng và dễ chịu nhằm xoa dịu phát ban trên da.[29]
    • Pha nước tắm với muối nở, bột yến mạch sống hoặc keo yến mạch xay nhuyễn để giúp giảm ngứa.[30]
    • Tránh dùng xà phòng nếu không biết nhãn hiệu xà phòng đó có gây kích ứng da đang nổi mề đay hay không.[31]
  2. 2
    Chườm gạc lạnh. Băng gạc lạnh và ướt có thể giúp giảm các triệu chứng liên quan đến phát ban và nổi mề đay. Sự tiếp xúc với băng gạc ướt lạnh có thể làm dịu da bị kích ứng và giúp giảm viêm bằng cách giảm tốc độ lưu thông máu tới vùng da phát ban.[32]
  3. 3
    Tránh các yếu tố kích ứng. Nhiều yếu tố có thể gây nổi mề đay và phát ban. Ngay cả khi bình thường không bị kích ứng vì những chất gia dụng, bạn vẫn nên tránh nếu không biết tình trạng phát ban/nổi mề đay sẽ phản ứng như thế nào với những thứ đó.[33] Các yếu tố gây kích ứng phổ biến gồm:[34]
    • Mỹ phẩm
    • Thuốc nhuộm (bao gồm thuốc nhuộm vải)
    • Các sản phẩm lông thú và lông vũ
    • Màu nhuộm tóc
    • Cao su latex
    • Các sản phẩm chứa nickel, bao gồm đồ trang sức, khóa kéo, khuy và đồ dùng nhà bếp
    • Các sản phẩm chăm sóc móng, bao gồm sơn móng tay và móng tay giả
    • Xà phòng và các sản phẩm tẩy rửa gia dụng
  4. 4
    Cố gắng không gãi hoặc chà xát. Cho dù rất ngứa khi bị phát ban, bạn cũng nên tránh gãi hoặc chà xát lên vùng da phát ban/nổi mề đay. Bạn có thể làm rách da khi gãi, khiến cho da dễ bị nhiễm trùng và làm chậm quá trình chữa lành.[35]
  5. 5
    Tránh tiếp xúc với nhiệt. Ở một số người, sự tiếp xúc với nhiệt và độ ẩm có thể khiến tình trạng nổi mề đay và phát ban thêm trầm trọng. Nếu đang bị phát ban hoặc nổi mề đay, bạn cần tránh tiếp xúc với nhiệt và độ ẩm, đồng thời không tập thể dục thể thao.
  6. 6
    Mặc quần áo thoải mái dễ chịu. Nếu đang bị phát ban và nổi mề đay, bạn cần mặc trang phục phù hợp để ngăn ngừa da bị kích ứng thêm. Nên chọn các chất liệu vải mềm mại như cotton. Tránh mặc quần áo bó sát cũng như các chất liệu thô ráp và ngứa như len.[36]

Tham khảo

  1. http://acaai.org/allergies/types/drug-allergies
  2. http://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/drug-allergy/basics/symptoms/con-20033346
  3. http://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/drug-allergy/basics/symptoms/con-20033346
  4. http://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/stevens-johnson-syndrome/basics/definition/con-20029623
  5. http://acaai.org/allergies/anaphylaxis
  6. http://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/stevens-johnson-syndrome/basics/symptoms/con-20029623
  7. http://acaai.org/allergies/anaphylaxis
  8. http://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/drug-allergy/basics/prevention/con-20033346
  9. http://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/drug-allergy/basics/prevention/con-20033346
Hiển thị thêm... (27)

Thông tin Bài viết

Bài viết này có đồng tác giả là Shari Forschen, NP. Shari Forschen là y tá của Sanford Health tại Bắc Dakota. Cô đã nhận được bằng thạc sĩ y tá gia đình từ Đại học North Dakota và là y tá từ năm 2003.

Chuyên mục: Sức khỏe Tổng quan

Ngôn ngữ khác:

English: Get Rid of a Skin Rash Caused by Antibiotic Allergy, Italiano: Sbarazzarsi di uno Sfogo Cutaneo Causato da un'Allergia agli Antibiotici, Español: curar el sarpullido causado por alergía a los antibióticos, Русский: избавиться от кожной сыпи, вызванной аллергией на антибиотики, Português: Se Livrar das Erupções Cutâneas Causadas por Alergia a Antibióticos, Deutsch: Einen durch eine allergische Reaktion auf Antibiotika ausgelösten Ausschlag loswerden, Français: soigner une éruption cutanée causée par une allergie aux antibiotiques, Bahasa Indonesia: Menghilangkan Ruam Kulit yang Disebabkan oleh Alergi Antibiotik, Nederlands: Van huiduitslag door een allergie voor antibiotica afkomen, العربية: التخلص من الطفح الجلدي الناتج عن حساسية ضد المضاد الحيوي, ไทย: แก้ผื่นแพ้จากการใช้ยาปฏิชีวนะ, 中文: 消除抗生素过敏引起的皮疹

Trang này đã được đọc 253 lần.
Bài viết này đã giúp ích cho bạn?