Tải về bản PDF Tải về bản PDF

Cúm là một căn bệnh tấn công hệ hô hấp, dễ lây nhiễm, có thể trở nên nghiêm trọng và có nguy cơ tử vong.[1] Phần lớn các trường hợp cúm thường tự khỏi mà không cần uống thuốc và không xảy ra biến chứng. Ngày nay nhiều người đi tiêm vắc xin cúm hàng năm để phòng bệnh và tránh các biến chứng nghiêm trọng. Vắc xin phòng cúm nhìn chung là an toàn, nhưng vẫn có một số người bị phản ứng sau khi tiêm.[2] Bạn có thể xử lý các phản ứng này bằng cách tìm sự chăm sóc y tế trong trường hợp dị ứng nặng hoặc điều trị các phản ứng phụ nhẹ hơn tại nhà.

Phần 1 của 2:
Tìm sự chăm sóc y tế trong trường hợp dị ứng nghiêm trọng

  1. 1
    Tìm sự chăm sóc y tế khi bị dị ứng nặng. Trong một số trường hợp hiếm, vắc xin cúm có thể gây ra phản ứng dị ứng nặng hoặc đe doạ tính mạng.[3] Hiện tượng này thường xuất hiện trong vòng vài phút đến nhiều giờ sau khi tiêm. Nếu bạn có bất cứ triệu chứng nào sau đây ở mức độ nghiêm trọng, hãy gọi dịch vụ cấp cứu hoặc đến bệnh viện gần nhất càng sớm càng tốt:[4]
    • Khó thở.
    • Khản giọng hoặc khò khè.
    • Sưng quanh mắt, môi hoặc họng.
    • Phát ban.
    • Da tái nhợt.
    • Yếu sức.
    • Tim đập nhanh hoặc chóng mặt.
  2. 2
    Liên lạc với bác sĩ nếu có nghi ngờ dị ứng. Ngay cả khi không xảy ra các triệu chứng dị ứng nặng hoặc đe doạ tính mạng với vắc xin phòng cúm, bạn vẫn có thể gặp phải các phản ứng phụ nghiêm trọng. Những trường hợp này cũng cần được chăm sóc y tế. Hãy gọi cho bác sĩ để hỏi cách xử lý nếu bạn có bất cứ phản ứng phụ nào sau đây:[5]
    • Sốt cao hơn 38 độ C.
    • Phát ban hoặc sưng tại vết tiêm.
    • Thở hổn hển hoặc tim đập nhanh.
    • Chóng mặt kéo dài hơn 1-2 ngày.[6]
    • Chảy máu không ngừng tại chỗ tiêm.[7]
  3. 3
    Dùng thuốc điều trị phản ứng. Phương pháp điều trị sẽ tuỳ thuộc vào loại phản ứng hoặc mức độ nghiêm trọng của phản ứng. Bác sĩ có thể kê thuốc hoặc yêu cầu bạn nằm viện để theo dõi. Có thể bạn sẽ được điều trị bằng các phương pháp sau:[8]
    • Tiêm epinephrine để điều trị tình trạng quá mẫn.
    • Thuốc kháng histamine uống hoặc tiêm để điều trị phát ban và/hoặc ngứa.
    • Nằm viện để điều trị phản ứng tim mạch hoặc bất tỉnh.
  4. 4
    Theo dõi sát các triệu chứng. Trong nhiều trường hợp, các phản ứng với vắc xin phòng cúm sẽ tự khỏi mà không cần điều trị. Tuy nhiên, quan trọng là bạn phải chú ý đến mọi triệu chứng mà bạn có thể gặp phải sau khi tiêm hoặc sau khi điều trị phản ứng. Nếu các triệu chứng không khỏi hoặc trở nặng, bạn hãy liên lạc với bác sĩ hoặc tìm sự chăm sóc y tế. Điều này có thể hạn chế nguy cơ phản ứng và các biến chứng nguy hiểm.[9]
    • Liên lạc với bác sĩ nếu bạn không chắc về bất cứ phản ứng phụ hoặc cảm giác nào đó. Cẩn thận bao giờ cũng tốt hơn.
    Quảng cáo

Phần 2 của 2:
Điều trị các phản ứng phụ nhẹ hơn tại nhà

  1. 1
    Nhận biết các phản ứng thường gặp. Các phản ứng phụ nghiêm trọng với vắc xin cúm hiếm khi xảy ra. Tuy nhiên, bạn vẫn có thể bị phản ứng với vắc xin cúm dạng tiêm hoặc dạng xịt mũi (vắc xin dạng xịt mũi hiện không được khuyến nghị sử dụng). Việc nhận biết các phản ứng phụ thường gặp có thể giúp bạn biết cách điều trị tốt nhất. Các phản ứng này bao gồm:[10]
    • Đau, sưng hoặc đỏ tại chỗ tiêm.
    • Đau đầu.
    • Sốt nhẹ (dưới 38 độ C).
    • Buồn nôn hoặc nôn.
    • Đau cơ.
    • Ho hoặc đau họng.[11]
    • Chảy nước mũi.
  2. 2
    Uống thuốc ibuprofen để giảm đau hoặc giảm sưng. Các phản ứng phụ với vắc xin phòng cúm thường tự khỏi trong vòng 2 ngày. Phản ứng thường gặp nhất xuất hiện tại vết tiêm. Các biểu hiện thường là đỏ, đau hoặc sưng nhẹ. Thuốc giảm đau như ibuprofen có thể giúp giảm khó chịu hoặc sưng.[12]
    • Uống thuốc kháng viêm không steroid như aspirin, ibuprofen hoặc naproxen sodium. Các thuốc này có thể giảm đau, giảm sưng hoặc viêm.
    • Sử dụng đúng liều lượng ghi trên nhãn thuốc hoặc theo chỉ định của bác sĩ.
  3. 3
    Chườm gạc mát. Bạn có thể bị ngứa, đau hoặc khó chịu tại chỗ tiêm. Thậm chí bạn còn có cảm giác hơi choáng váng hoặc yếu sức. Chườm gạc mát lên chỗ tiêm hoặc lên mặt là một cách để giảm các phản ứng này.[13]
    • Đắp khăn mát hoặc túi đá lên chỗ tiêm nếu có biểu hiện sưng, khó chịu hoặc đỏ. Chườm mỗi lần 20 phút khi cần thiết cho đến khi các triệu chứng thuyên giảm.
    • Đắp khăn mặt ẩm mát lên mặt hoặc cổ nếu bạn bị chóng mặt, choáng váng hoặc vã mồ hôi.[14]
    • Ngừng chườm nếu cảm thấy da quá lạnh hoặc tê.[15]
  4. 4
    Cầm máu nhẹ bằng băng ép. Chỗ tiêm có thể chảy máu chút ít sau khi tiêm. Trong một số trường hợp, nó vẫn tiếp tục chảy máu nhẹ trong vài ngày sau khi tiêm. Bạn hãy dán băng ép lên vết tiêm cho đến khi máu ngừng chảy.[16]
    • Liên lạc với bác sĩ nếu máu không cầm trong 1-2 ngày hoặc tình trạng càng tệ hơn.
  5. 5
    Ngồi xuống và ăn nhẹ khi chóng mặt. Một số người có thể bị chóng mặt, thậm chí choáng ngất khi tiêm phòng cúm. Nhìn chung, các phản ứng này sẽ không kéo dài hơn 1 -2 ngày. Cách tốt nhất để trị chóng mặt và tránh choáng ngất là nghỉ ngơi. Ăn nhẹ trong khi nghỉ ngơi có thể giúp tăng đường huyết, và bạn sẽ thấy khá hơn.[17]
    • Ngồi hoặc nằm trên sàn vài phút nếu bạn cảm thấy chóng mặt. Việc nới lỏng quần áo hoặc ngồi cúi đầu giữa hai đầu gối cũng giúp bạn hết chóng mặt.[18]
    • Ăn một chút thức ăn vặt để tăng đường huyết và bớt chóng mặt.[19] Bạn nên ăn món ăn vặt lành mạnh, chẳng hạn như một miếng phô mai, bánh mì phết bơ lạc hoặc vài lát táo.
  6. 6
    Giảm sốt bằng thuốc acetaminophen hoặc ibuprofen. Nhiều người bị sốt nhẹ (dưới 38 độ C) sau khi tiêm phòng cúm. Đây là phản ứng phổ biến và thường khỏi trong vòng 1-2 ngày. Nếu bạn khó chịu vì sốt, hãy uống ibuprofen hoặc acetaminophen để giảm sốt và các cảm giác khó chịu, chẳng hạn như đau nhức cơ.[20]
    • Uống thuốc ibuprofen hoặc acetaminophen theo chỉ dẫn trên nhãn thuốc hoặc theo chỉ định của bác sĩ để giảm sốt.
    • Liên lạc với bác sĩ ngay nếu bạn không hết sốt sau 2 ngày hoặc sốt cao trên 38 độ C.
  7. 7
    Sử dụng thuốc chống ngứa. Ngứa ở vết tiêm cũng là phản ứng thông thường với vắc xin phòng cúm. Trong phần lớn trường hợp, tình trạng này sẽ khỏi trong 1-2 ngày. Tuy nhiên, cảm giác ngứa có thể rất khó chịu. Bạn có thể dùng thuốc trị ngứa để giảm cảm giác ngứa ở chỗ tiêm.[21]
    • Thoa kem hydrocortisone cách 4-6 tiếng một lần để giảm ngứa. Nếu tình trạng ngứa là nghiêm trọng, bác sĩ có thể kê toa thuốc prednisone hoặc methylprednisolone đường uống.
    • Uống thuốc kháng histamine như diphenhydramine (Benadryl) hoặc hydroxyzine (Atarax) cách 4-6 tiếng một lần để giảm ngứa ở vết tiêm.
    Quảng cáo

Lời khuyên

  • Trước đây, những người bị dị ứng với trứng phải ở lại theo dõi 30 phút sau khi tiêm phòng cúm, nhưng hiện nay không nhất thiết phải như vậy. Nếu bị dị ứng nhẹ với trứng, bạn có thể ra về ngay sau khi tiêm. Những người bị dị ứng nặng với trứng vẫn có thể tiêm vắc xin, nhưng họ sẽ được yêu cầu theo dõi để kiểm soát các phản ứng dị ứng nghiêm trọng.[22]

Cảnh báo

  • Không dùng vắc xin cho trẻ dưới 6 tháng tuổi.
  • Liên lạc với bác sĩ nếu bạn không chắc về bất cứ phản ứng nào. Cẩn tắc vô ưu.
  • Đừng tránh tiêm phòng cúm cho dù trước đây bạn đã từng bị phản ứng nhẹ. Nhớ rằng bạn vẫn có thể tiêm phòng cúm ngay cả khi bạn bị ốm sau khi tiêm, bởi vì công thức thay đổi từng năm.

Bài viết wikiHow có liên quan

Giảm sưng mắt sau khi khócGiảm sưng mắt sau khi khóc
Hút Thuốc lá
Làm vỡ mụn nhọtLàm vỡ mụn nhọt
Tỉnh cần saTỉnh cần sa
Lấy Nước trong TaiLấy Nước trong Tai
Nôn sao cho dễ chịu nhấtNôn sao cho dễ chịu nhất
Đào thải ma túy ra khỏi cơ thểĐào thải ma túy ra khỏi cơ thể
Loại bỏ áp xeLoại bỏ áp xe
Kích thích Kinh nguyệt Đến sớmKích thích Kinh nguyệt Đến sớm
Kích thích ợ hơiKích thích ợ hơi
Rút chỉ khâu vết thươngRút chỉ khâu vết thương
Nhịn đại tiện trong tình huống khó xửNhịn đại tiện trong tình huống khó xử
Tự đo chiều caoTự đo chiều cao
Xác định phát ban do nhiễm HIVXác định phát ban do nhiễm HIV
Quảng cáo

Về bài wikiHow này

Janice Litza, MD
Cùng viết bởi:
Bác sĩ gia đình
Bài viết này đã được cùng viết bởi Janice Litza, MD. Tiến sĩ Litza là bác sĩ gia đình được cấp bằng hành nghề tại Wisconsin. Cô là bác sĩ thực hành và được giảng dạy với vai trò là giáo sư lâm sàng trong 13 năm sau khi nhận bằng MD từ Trường Y khoa và Sức khỏe cộng đồng của Đại học Wisconsin-Madison vào năm 1998.
Chuyên mục: Sức khỏe Tổng quan
Trang này đã được đọc 68 lần.

Bài viết này đã giúp ích cho bạn?

Quảng cáo