Cách để Đối phó với Hội chứng Giật tóc

Đồng tác giả: Trudi Griffin, LPC

Trong bài viết này:Nhận biết Nguyên nhân Thúc đẩyPhát triển Chiến thuật Chống lại nhổ TócChấp nhận Bản thân và Nâng cao Lòng Tự trọngGiảm Căng thẳngTìm sự Hỗ trợChẩn đoán Tình trạng Bệnh33 Tham khảo

Hội chứng giật tóc là thuật ngữ mô tả thói quen thôi thúc cảm giác muốn nhổ tóc, lông mày hay nói chung là lông trên cơ thể. Thói quen nhổ tóc để lại các đốm da trọc loang lổ trên đầu, thậm chí những người mắc hội chứng này còn đi xa hơn khi cố gắng che giấu các mảng da trọc đó.[1] Khoảng một phần trăm dân số trưởng thành được chẩn đoán có dấu hiệu của hội chứng giật tóc, với đa số bệnh nhân là phụ nữ.[2] Người ta thường bắt đầu thói quen nhổ tóc vào thời kỳ đầu tuổi thiếu niên, dù có trường hợp xảy ra sớm hơn hoặc trễ hơn. Khi đi kèm với chứng trầm cảm thói quen này có thể ảnh hưởng xấu tới hiệu quả làm việc trong đời sống xã hội và công việc.[3] Bạn thường cảm thấy bất lực khi không thể chống lại hội chứng nhổ tóc, nhưng thực ra tình trạng này hoàn toàn có thể điều trị thành công.

Phần 1
Nhận biết Nguyên nhân Thúc đẩy

  1. 1
    Theo dõi thời gian nào bạn muốn nhổ tóc. Xem xét những tình huống khiến bạn phải nhổ tóc. Có phải bạn chỉ nhổ tóc khi bị trầm cảm? Khi tức giận, bối rối, hay bực mình bạn có làm vậy không? Hiểu được yếu tố thúc đẩy cảm giác muốn giật tóc giúp bạn tìm ra cách đương đầu hiệu quả hơn.
    • Trong vòng hai tuần, bạn ghi lại những lần bắt gặp mình nhổ tóc. Ghi chú điều gì xảy ra trước khi nhổ tóc và cảm xúc lúc ấy.
  2. 2
    Ghi nhận về cảm nhận của bạn khi nhổ tóc. Trong quá trình đi tìm yếu tố thúc đẩy, bạn phải ghi lại những dấu hiệu có thể là nguyên nhân thôi thúc hành vi này. Nếu bạn nhổ tóc khi lo lắng và nhờ vậy giúp bạn bớt lo thì cảm xúc giải tỏa đó chính là yếu tố củng cố cho hành vi nhổ tóc.[4] Ghi nhận tất cả các cảm xúc trong khi nhổ và ngay sau khi nhổ tóc xong.
    • Khi nhận ra điều này bạn sẽ có cách ứng xử tốt hơn vào lần sau khi lo lắng, đó là áp dụng chiến thuật đối đầu khác giúp bạn thoải mái hơn và biến nó thành cách tương tác tự nhiên với tâm trạng bồn chồn, thay vì chọn cách nhổ tóc.
    • Có ba giai đoạn rõ ràng mà nạn nhân của chứng giật tóc thường trải qua, nhưng không phải tất cả họ đều đi qua đầy đủ ba giai đoạn này. Có thể bạn chỉ thấy một hoặc vài trong số đó:[5]
      • 1. Ban đầu bạn thấy căng thẳng kèm theo mong muốn nhổ vài cọng tóc.
      • 2. Bạn bắt đầu nhổ tóc. Cảm giác rất dễ chịu, giống như được giải tỏa và hơi hưng phấn.
      • 3. Khi đã nhổ xong bạn cảm thấy tội lỗi, ân hận và xấu hổ. Bạn cố gắng che giấu các mảng da trọc bằng khăn, mũ, tóc giả v.v... Nhưng cuối cùng thì chúng vẫn lộ ra trước mặt mọi người, và lúc này bạn có khuynh hướng lẩn trốn. Nhiều lúc bạn cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
  3. 3
    Xem xét chỗ tóc bạn đang nhổ. Có phải bạn nhổ tóc vì mình không thích một loại tóc nào đó? Ví dụ, một người cảm thấy miễn cưỡng phải nhổ tóc khi họ phát hiện có tóc bạc, và vì họ không thích tóc bạc nên “tất cả chúng phải ra đi”.[6]
    • Có một cách để giải quyết yếu tố thúc đẩy này đó là định hình lại nhận thức của bạn về loại tóc đó. Về bản chất không có tóc nào là xấu, tất cả đều phục vụ cho mục đích riêng của nó. Cố gắng thay đổi lối suy nghĩ của mình có thể giúp bạn giảm cảm giác thôi thúc thói quen này.
  4. 4
    Xem xét những ảnh hưởng thuở nhỏ. Nguyên nhân ban đầu của hội chứng giật tóc có thể do gen di truyền hoặc môi trường sống. Các nhà nghiên cứu nhận thấy có nét tương đồng với nguyên nhân của chứng rối loạn ám ảnh cưỡng bức, và họ xem nguyên nhân dẫn tới hội chứng giật tóc là do trải nghiệm sóng gió, bất an thuở nhỏ, hoặc do mối quan hệ không tốt với bố mẹ hay người nuôi dưỡng khi còn bé.
    • Một nghiên cứu cho thấy có trên hai phần ba số nạn nhân đã từng trải qua ít nhất một biến cố lớn trong đời, và một phần năm trong số đó được chẩn đoán rối loạn hậu chấn thương tâm lý. [7] Điều này dẫn tới phỏng đoán rằng nhổ tóc là cách để họ tự xoa dịu mình.
  5. 5
    Kiểm tra tiền sử gia đình. Khi đi tìm nguyên nhân của hội chứng giật tóc, bạn chú ý xem trong gia đình mình có ai mắc hội chứng này, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng bức hoặc rối loạn lo âu không. Bạn có rủi ro mắc hội chứng giật tóc cao hơn hẳn nếu gia đình có tiền sử mắc bệnh này.[8]

Phần 2
Phát triển Chiến thuật Chống lại nhổ Tóc

  1. 1
    Tự mình xây dựng kế hoạch. Chiến thuật "Chú ý, Ngăn chặn và Lựa chọn Kế hoạch" có thể giúp bạn dừng nhổ tóc. [9] Quá trình này yêu cầu bạn phải để ý khi nào xuất hiện cảm giác muốn nhổ tóc, ngăn chặn chuỗi cảm xúc và mong muốn đó thông qua việc lắng nghe những lời nhắc nhở tích cực trong đầu. Sau đó bạn chọn một việc khác để làm, sao cho thấy dễ chịu và bình tĩnh hơn.
  2. 2
    Ghi nhật ký hoặc biểu đồ về các giai đoạn nhổ tóc. Thông qua việc ghi ra giấy bạn nhận thức rõ hơn về thời gian, nguyên nhân thúc đẩy và tác động của hành vi này. Bạn cần ghi lại ngày tháng, thời gian, vị trí và số tóc đã nhổ, dụng cụ dùng để nhổ. Ngoài ra bạn cũng ghi lại cảm xúc và suy nghĩ lúc đó. Đây là cách để bộc bạch sự xấu hổ và bày tỏ rõ ràng tác động của chứng nhổ tóc đến cuộc sống của bạn nói chung.
    • Sau khi đếm xong số tóc đã nhổ, kết quả kiểm tra thực tế đó có làm bạn ngạc nhiên không? Bạn mất bao lâu để nhổ hết số tóc đó, có nhiều hơn bạn nghĩ không?[10]
  3. 3
    Chọn cách khác thể hiện tình cảm. Một khi đã nhận diện được dấu hiệu cảnh báo và nguyên nhân thúc đẩy, bạn viết ra một danh sách các hành vi có thể làm thay thế cho nhổ tóc. Cho dù chọn cách nào thì hành vi thay thế cho nhổ tóc phải dễ thực hiện và dễ tiếp cận. Một số cách gợi ý để bạn thể hiện cảm xúc và tình cảm của mình là: [11]
    • Dành vài phút gạt bỏ mọi suy nghĩ trong đầu.
    • Vẽ hoặc viết nguệch ngoạc lên giấy
    • Vẽ tranh
    • Nghe bản nhạc có liên quan tới cảm xúc lúc đó
    • Gọi điện cho bạn
    • Làm việc tình nguyện
    • Lau dọn
    • Chơi trò chơi điện tử.
  4. 4
    Sử dụng vật nhắc nhở để ngăn chặn hành vi. Nếu hành vi nhổ tóc là do vô thức thì bạn cần một vật nhắc nhở để ngăn chặn việc làm này. Để tìm một vật làm rào cản thì bạn nên đeo tạ mắt cá chân vào tay, hoặc mang găng tay cao su để khó có thể nhổ tóc.
    • Thậm chí bạn có thể dán giấy ghi chú ở những nơi mình hay nhổ tóc, đó cũng là cách nhắc nhở bạn phải dừng lại.
  5. 5
    Tránh xa các yếu tố thúc đẩy. Mặc dù không thể loại bỏ hoàn toàn mọi yếu tố thúc đẩy bạn nhổ tóc, nhưng bạn vẫn có thể giảm tiếp xúc với chúng. Nếu bạn gái bạn là nguyên nhân đằng sau của vấn đề này thì có lẽ bạn nên xem xét lại mối quan hệ của hai bạn. Có phải ông sếp là người tạo ra tất cả sự căng thẳng đó? Nếu vậy đây có lẽ là lúc bạn phải tìm cơ hội nghề nghiệp mới.
    • Dĩ nhiên đối với nhiều người mọi việc không chỉ đơn giản là tìm ra và tránh xa nguyên nhân; mà có những trường hợp, hành vi miễn cưỡng nhổ tóc xuất phát từ những lý do như: thay đổi trường học, bị lạm dụng, nhận ra giới tính mới, xung đột gia đình, bố hoặc mẹ qua đời, hoặc do thay đổi hóc môn tuổi dậy thì. Đây là những yếu tố rất khó, thậm chí không thể lảng tránh. Nếu rơi vào trường hợp không thể tránh xa yếu tố thúc đẩy vì các lý do nêu trên hoặc lý do khác, bạn cố tìm cách chấp nhận, hạn chế các thói quen và lập ra danh sách những người có thể hỗ trợ bạn đương đầu với hội chứng này.
  6. 6
    Giảm ngứa và cảm giác lạ trên đầu. Sử dụng tinh dầu có thành phần thiên nhiên hoàn toàn để làm dịu lỗ chân lông và giảm ngứa, nhưng quan trọng hơn là thay đổi hành vi nhổ tóc sang vuốt và chải tóc. Bạn phải sử dụng sản phẩm có nguồn gốc thiên nhiên hoàn toàn như hỗn hợp của các tinh dầu và dầu thầu dầu. Không bao giờ sử dụng sản phẩm có nguồn gốc hóa chất.
    • Ngoài ra bạn cũng phải đề phòng những sản phẩm hứa hẹn có tác dụng nhanh chóng. Phương pháp điều trị nào hứa hẹn cho kết quả ngay thường không đáng tin cậy, vì chứng nhổ tóc không thể chữa khỏi trong nay mai.
    • Bạn có thể nhờ bác sĩ kê thuốc làm tê sử dụng trên đầu, đây là cách hữu ích nếu nguyên nhân nhổ tóc là do “ngứa” hay có cảm giác khó hiểu trên đầu. Khi nghiên cứu trên một thiếu nữ 16 tuổi, người ta thấy rằng việc tạm thời sử dụng kem làm tê kết hợp với liệu pháp điều trị tâm lý đã trị thành công hành vi nhổ tóc cho thiếu nữ này.[12]

Phần 3
Chấp nhận Bản thân và Nâng cao Lòng Tự trọng

  1. 1
    Chấp nhận hiện tại. Thói quen nhổ tóc thường bắt nguồn từ suy nghĩ từ chối những cảm xúc khó chịu hay tình cảm tiêu cực.[13] Sử dụng kỹ thuật thức tỉnh để giúp bạn tự tin chấp nhận tình cảm tiêu cực đó như là một phần hiển nhiên mà con người vẫn trải qua. Bạn không nhất thiết phải tránh xa chúng.[14] Khi sự thôi thúc lảng tránh cảm xúc tiêu cực dịu đi, hành vi nhổ tóc cũng giảm dần.
    • Để thực hiện kỹ thuật thức tỉnh bạn ngồi yên lặng vào một chỗ nào đó dễ chịu và hít thở sâu. Vừa hít vừa đếm trong đầu từ một tới bốn, nín thở trong bốn số đếm tiếp theo và thở ra cũng với bốn số đếm. Trong quá trình thở như vậy tâm trí bạn bắt đầu lang thang, bạn hãy chấp nhận chúng mà không phán xét và để suy nghĩ đó trôi đi nhẹ nhàng. Tiếp tục chú ý đến hơi thở.
  2. 2
    Xây dựng lòng tự trọng. Nhiều người mắc hội chứng nhổ tóc cũng đồng thời ít tự tin và thiếu lòng tự trọng. Để xây dựng lòng tự trọng và chấp nhận bản thân bạn áp dụng liệu pháp chấp nhận và cam kết (ACT), là một phương pháp điều trị tâm lý. Phương pháp này giúp người ta nhận ra giá trị của họ và tập trung vào các mục tiêu trong cuộc sống. Xây dựng lòng tự trọng là một bước quan trọng trong quá trình chữa bệnh.
    • Bạn nên nhớ mình là một người tuyệt vời và cá biệt, mọi người quý bạn và cuộc sống này là vô giá. Bất kể người khác nói gì bạn vẫn phải yêu quý bản thân mình.
  3. 3
    Thay thế suy nghĩ tiêu cực bằng suy nghĩ tích cực. Suy nghĩ tiêu cực về bản thân dễ dàng hạ thấp lòng tự trọng và khơi gợi cảm giác muốn nhổ tóc. Việc hạ thấp bản thân, sợ thất bại và suy nghĩ tiêu cực khác khiến bạn luôn cảm thấy những gì mình có là chưa đủ. Bắt đầu thay đổi thói quen tinh thần này để xây dựng và nâng cao sự tự tin. Dưới đây là một số ví dụ giúp bạn thay đổi cách suy nghĩ về bản thân mình:[15]
    • Ví dụ bạn có tư tưởng là “Mình chẳng có gì hay ho để nói nên dễ hiểu vì sao người khác nghĩ mình thật đáng thương”. Tóm lấy những suy nghĩ không hay đó và nỗ lực thay đổi chúng bằng cách tự điều chỉnh chính mình. Tự nhủ mình rằng: “Đôi khi mình không có nhiều chuyện để nói, nhưng cũng không sao. Mình không cần phải mua vui cho người khác, hoặc phải dẫn dắt buổi nói chuyện này”.
    • Thay thế suy nghĩ chỉ trích bằng suy nghĩ có tính xây dựng. Ví dụ sau đây là một suy nghĩ chỉ trích: “Mình sẽ không thể đi ăn tối với mọi người nữa. Lần cuối cùng đi ăn với họ, thật xấu hổ vì mình có lời lẽ làm mất hứng mọi người. Tôi thật ngu ngốc”. Bạn thay thế bằng suy nghĩ có tính xây dựng hơn: “Mình thật xấu hổ về bữa ăn tối vừa qua, mình biết mình mắc lỗi nhưng không sao. Mình không ngu ngốc, mà chỉ nhầm lẫn vì quá chân thật”.
    • Trong khi luyện tập nắm bắt và thay đổi những suy nghĩ đó, bạn sẽ nhận thấy lòng tự trọng cũng nâng cao hơn cùng với sự tự tin.[16]
  4. 4
    Viết ra những thành tựu và điểm mạnh của mình. Có một cách khác để chấp nhận cảm xúc cũng như nâng cao lòng tự trọng đó là viết ra một danh sách những thành tựu và điểm mạnh của bạn,[17] sau đó thường xuyên lấy ra đọc.
    • Nếu bạn không thể nghĩ ra phải ghi cái gì thì nên tâm sự với người bạn thân hay người nhà. Họ có thể gợi ý cho bạn. Không có thành tựu nào là quá nhỏ bé đến độ không đáng ghi ra, bạn cứ ghi hết vào danh sách đó.
  5. 5
    Học cách giao tiếp quyết đoán. Luyện tập kỹ thuật giao tiếp quyết đoán có thể giúp bạn vượt qua các tình huống mà mình cảm thấy bị thách thức. Ví dụ:
    • Học cách nói không. Nếu người khác yêu cầu bạn làm gì đó mà mình không muốn thì hãy khẳng định mong muốn này bằng cách nói không.
    • Bạn không buộc phải làm hài lòng họ. Không làm những việc chỉ để được người khác tán thành. Bạn phải tìm ra điều gì thật sự quan trọng với MÌNH, yêu cầu những gì bạn muốn.
    • Sử dụng câu nói “Tôi”. Cách nói này giúp bạn truyền tải thông điệp yêu cầu họ thể hiện trách nhiệm đối với cảm xúc và phản ứng của mình. Ví dụ, thay vì nói “Anh chẳng bao giờ nghe tôi nói”, bạn nên nói “Tôi cảm thấy bị phớt lờ mỗi khi nói chuyện vì anh cứ nhìn vào điện thoại”.

Phần 4
Giảm Căng thẳng

  1. 1
    Loại trừ nguyên nhân gây căng thẳng. Nhiều bệnh nhân của chứng bệnh này cảm thấy căng thẳng thúc đẩy mong muốn nhổ tóc. [18] Bạn cần cố gắng giảm căng thẳng trong cuộc sống và học cách quản lý nguyên nhân của nó bằng các kỹ thuật hữu hiệu hơn.
    • Lập một danh sách các nguyên nhân khiến bạn căng thẳng. Đó có thể là những vấn đề hệ trọng như tiền bạc và công việc, hoặc chỉ là những thứ nhỏ nhặt như phải chờ lâu mỗi khi tính tiền ở siêu thị. Dù bạn không thể tránh tất cả những việc khiến mình căng thẳng nhưng ít nhất hãy giảm tiếp xúc với chúng.
  2. 2
    Phương pháp thư giãn động, căng - chùng cơ. Bạn có thể giảm căng thẳng bằng cách áp dụng phương pháp thư giãn động, căng - chùng cơ. [19] Kỹ thuật này giúp giảm sức căng ở cơ, và gửi tín hiệu cho cơ thể để nó bắt đầu thả lỏng. Bằng cách căng rồi thả lỏng cơ, bạn từ từ đưa cơ thể về trạng thái trầm tĩnh.
    • Thắt chặt cơ trong sáu giây rồi thả ra trong sáu giây tiếp theo. Chú ý kỹ tới tình trạng thả lỏng của từng cơ.
    • Thực hiện từ đầu trở xuống ngón chân, tới khi nào bạn thấy toàn bộ cơ thể thả lỏng.
  3. 3
    Tập thiền. Thiền định cũng có tác dụng giảm căng thẳng. Một chế độ thiền thông thường, hay chỉ cần tập 10 phút mỗi ngày cũng giúp tinh thần minh mẫn và phục hồi năng lượng.
    • Bạn nên thiền ở nơi yên tĩnh với thế ngồi hoặc nằm. Bắt đầu hít thở sâu và chậm. Ngoài ra bạn nên thử thiền theo sự mường tượng, nghĩa là tưởng tượng ra một nơi yên bình như bãi biển, khúc sông quanh co hay khu rừng.
  4. 4
    Ngủ đủ giấc. Tập thói quen ngủ đúng giờ và đủ giấc, tức là bạn nên ngủ khoảng bảy hoặc tám tiếng mỗi đêm là ít nhất.
    • Nếu bạn mắc chứng khó ngủ thì thử nghe nhạc nhẹ trước khi ngủ. Không sử dụng thiết bị có màn hình ít nhất 15 phút trước khi lên giường.
  5. 5
    Tập thể dục. Nghiên cứu cho thấy tập thể dục đều đặn có thể giảm căng thẳng đáng kể.[20] Khi tập cơ thể sản xuất ra endorphin là chất góp phần khiến bạn cảm thấy hưng phấn.
    • Bạn không nhất thiết phải hì hục chạy bộ cả tiếng mỗi ngày, mà có thể tham gia phương pháp tập luyện mà mình thích. Đó có thể là yoga, võ thuật hay các hoạt động khác, thậm chí làm vườn cũng tăng thêm năng lượng cho tinh thần.

Phần 5
Tìm sự Hỗ trợ

  1. 1
    Tâm sự với bạn thân hoặc người nhà. Tìm người nào đó đáng tin cậy và kể cho họ nghe về chứng nhổ tóc của mình. Nếu bạn không thể nói thành lời thì nên viết thư gửi cho họ. Nếu bạn sợ nói về nỗi khổ sở của mình với căn bệnh này thì ít nhất nói với họ về cảm xúc của mình.
    • Bạn cũng có thể nói cho bạn bè hay gia đình về các nguyên nhân gây ra chứng giật tóc. Như vậy họ sẽ nhắc nhở bạn mỗi khi nhận ra bạn sắp nhổ tóc. Họ cũng giúp bạn tìm ra một hành vi khác thay thế cho nhổ tóc.
    • Nhờ bạn bè và gia đình có động thái khích lệ tinh thần khi thấy bạn áp dụng thành công một hành vi thay thế khác.[21]
  2. 2
    Nhờ chuyên gia sức khỏe tâm thần hỗ trợ. Nhà tư vấn hay chuyên gia trị liệu cũng có thể giúp bạn đương đầu với căn bệnh này. Họ còn xử lý được tình trạng trầm cảm hoặc các vấn đề khác đang góp phần gây ra sự tự hủy hoại bản thân.
    • Nếu người này không thể giúp bạn cảm thấy khá hơn thì tìm một chuyên gia khác. Bạn không nhất thiết phải theo điều trị với một bác sĩ hay chuyên gia nào. Điều quan trọng là người đó phải hiểu bạn và giải quyết được vấn đề của bạn.
    • Các liệu pháp điều trị có lợi cho bạn bao gồm điều trị hành vi (đặc biệt là rèn luyện đảo ngược thói quen), liệu pháp tâm lý, liệu pháp trị liệu hướng tâm động học, liệu pháp thôi miên, liệu pháp hành vi nhận thức và thuốc chống trầm cảm. [22]
  3. 3
    Tham khảo về việc dùng thuốc. Nhiều loại thuốc cho thấy hiệu quả trong việc điều trị hội chứng nhổ tóc. Cụ thể là người ta đã từng sử dụng các thuốc như Fluoxetine, Aripiprazole, Olanzapine và Risperidone. Chúng giúp điều hòa các hóa chất trong não bộ để giảm triệu chứng bồn chồn, trầm cảm và những cảm xúc khác khiến bạn muốn nhổ tóc.[23]
  4. 4
    Nhờ sự giúp đỡ của nhóm hỗ trợ trực tuyến hay qua điện thoại. Nếu bạn không thể tìm được người tư vấn trực tiếp thì nên tiếp cận các cơ sở khác. Trung tâm Tìm hiểu Hội chứng Giật tóc (trụ sở tại Hoa Kỳ) có nhiều nhóm hỗ trợ trực tuyến.
    • Ví dụ tại Mỹ, người ta có công ty Seven Counties Services là nơi cung cấp miễn phí đường dây nóng hỗ trợ.[24]

Phần 6
Chẩn đoán Tình trạng Bệnh

  1. 1
    Chú ý các hành động hay phản ứng cho thấy dấu hiệu của bệnh. Hội chứng giật tóc chính thức được phân loại thuộc nhóm bệnh rối loạn kiểm soát ham muốn, cùng nhóm với chứng cuồng phóng hỏa, ám ảnh lấy cắp và nghiện đánh bài. Nếu mắc bệnh này, cùng với việc nhổ tóc bạn thường có những hành vi điển hình khác, bao gồm:
    • Nhai hoặc ăn tóc sau khi nhổ.
    • Chà cọng tóc lên môi hay mặt.
    • Cảm giác rất căng thẳng ngay trước khi nhổ tóc hoặc khi kháng cự lại hành vi này.
    • Thoải mái, hài lòng, dễ chịu khi nhổ tóc.
    • Nhổ tóc mà không nhận ra mình đang nhổ (gọi là nhổ tóc “tự động” hay vô thức).
    • Biết mình đang cố tình nhổ tóc (gọi là nhổ tóc “tập trung”).[25]
    • Dùng nhíp hoặc các dụng cụ khác nhổ tóc.[26]
  2. 2
    Nhận ra dấu hiệu thực thể của bệnh. Có một số dấu hiệu chứng tỏ bạn đang mắc hội chứng giật tóc, bao gồm:
    • Mất tóc nhiều thấy rõ do thường xuyên nhổ tóc.
    • Các khoảng da trọc trên đầu hay ở nơi khác trên cơ thể.
    • Lông mi hoặc lông mày thưa thớt, thậm chí không còn.
    • Lỗ chân lông nhiễm trùng.
  3. 3
    Quan sát các hành vi miễn cưỡng khác. Ở một số bệnh nhân họ còn cắn móng tay, mút ngón cái, đập đầu, miễn cưỡng gãi hoặc cạy da.
    • Theo dõi các hành vi trên trong nhiều ngày để xác định xem đó có phải là thói quen không. Bạn cần chú ý thời gian và tần suất thực hiện những thói quen đó.
  4. 4
    Xác định xem bạn còn mắc chứng rối loạn nào khác. Câu hỏi đặt ra là liệu có phải bạn chỉ mắc chứng giật tóc? Nhiều người mắc bệnh này cũng đồng thời bị trầm cảm, rối loạn ám ảnh cưỡng bức, hội chứng Tourette, rối loạn lưỡng cực, rối loạn lo âu, rối loạn nhân cách, và một số trường hợp còn có dấu hiệu muốn tự tử. [27] Để biết mình có mắc các bệnh khác hay không bạn nên đi khám bệnh với bác sĩ hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần.
    • Tuy nhiên, rất khó nói bệnh nào là nguyên nhân ban đầu. Có phải mất tóc là nguyên nhân gây ra trầm cảm, vì khi đó bạn cảm thấy rất xấu hổ nên thường muốn lẩn trốn người khác và tránh các hoạt động vui chơi? [28]
    • Thông thường để trị thành công chứng giật tóc bạn phải trị cả những bệnh đi kèm với nó. [29]
  5. 5
    Hỏi bác sĩ về bệnh rụng tóc. Những người tin rằng họ mắc chứng giật tóc vẫn phải đi khám bệnh để loại trừ nguyên nhân do các bệnh ở nang tóc. Đó có thể là bệnh rụng tóc hoặc nấm da đầu, cả hai đều biểu hiện dưới dạng rụng tóc. Khi khám bệnh bác sĩ sẽ tìm các cọng tóc gãy không đều, tóc xoăn và các bất thường khác về tóc là dấu hiệu của hội chứng giật tóc. [30]
  6. 6
    Thừa nhận chứng giật tóc là một căn bệnh. Điều đầu tiên bạn cần biết là vấn đề này có thể trị được, đó là chứng bệnh rối loạn, không liên quan gì tới ý chí hay thiếu quyết tâm. [31] Bệnh rối loạn nảy sinh do đặc điểm về di truyền, tâm trạng hiện tại và hoàn cảnh sống trong quá khứ. Khi mắc bệnh bạn cần phải điều trị, thay vì tự dằn vặt chính mình.
    • Hình chụp cắt lớp não cho thấy những người mắc hội chứng giật tóc có những điểm bất thường so với người bình thường. [32]
  7. 7
    Hiểu rằng đây là bệnh tự hủy hoại bản thân. Không tự lừa dối mình là mọi việc vẫn ổn, hoặc nhổ tóc là điều “bình thường”. Hội chứng giật tóc có thể xem là hình thức tự hủy hoại bản thân dù người ta ít nói như vậy. Cũng như tất cả các hình thức tự hủy hoại, chứng giật tóc có thể khiến bạn nghiện. Theo thời gian bệnh ngày càng nặng hơn và bạn khó có thể cưỡng lại, đó là lý do vì sao bạn phải kiểm soát tình hình càng sớm càng tốt.

Cảnh báo

  • Lạm dụng thuốc kích thích hoặc rượu bia có thể bắt nguồn từ chứng giật tóc, vì người bệnh muốn tìm cách thoát khỏi sự xấu hổ, bất hạnh hoặc cảm giác tội lỗi.[33] Nếu bạn cho rằng mình bắt đầu có khuynh hướng uống nhiều rượu bia hoặc dùng chất kích thích thì nên tìm sự giúp đỡ ngay.

Tham khảo

  1. http://www.mayoclinic.com/health/trichotillomania/DS00895
  2. Snorrason, I., Berlin, G.S., & Han-Joo, L. (2015). Optimizing psychological interventions for trichotillomania (hair-pulling disorder): an update on current empirical status. Psychology Research & Behavior Management, 8, p.105-113.
  3. Tung, E.S., Flessner, C.A., Grant, J.E., & Keuthen, N.J. (2015). Predictors of life disability in trichotillomania. Comprehensive Psychiatry, 56, 239-244.
  4. Snorrason, Berlin, & Han-Joo, 2015
  5. Dr. Pamela Stephenson-Connolly, Head Case: Treat yourself to better mental health, p. 207, (2007), ISBN 978-0-7553-1721-9
  6. Snorrason, Berlin, & Han-Joo, 2015
  7. Dr. Pamela Stephenson-Connolly, Head Case: Treat yourself to better mental health, p. 207, (2007), ISBN 978-0-7553-1721-9
  8. Keuthen, N.J., Altenburger, E.M., & Pauls, D. (2014). A family study of trichotillomania and chronic hair pulling. American Journal of Medical Genetics. Part B, Neuropsychiatric Genetics: The Official Publication of the International Society of Psychiatric Genetics, 165B(2), 167-174. doi: 10.1002/ajmg.b.32218
  9. Dr. Pamela Stephenson-Connolly, Head Case: Treat yourself to better mental health, p. 207, (2007), ISBN 978-0-7553-1721-9
Hiển thị thêm... (24)

Thông tin Bài viết

Bài viết này có đồng tác giả là Trudi Griffin, LPC. Trudi Griffin là cố vấn chuyên nghiệp được cấp phép tại Wisconsin. Cô đã nhận bằng MS về Tư vấn sức khỏe tâm thần lâm sàng của Đại học Marquette năm 2011.

Chuyên mục: Sức khỏe tâm thần và Cân bằng tâm lý

Ngôn ngữ khác:

English: Cope with Trichotillomania, Français: surmonter la trichotillomanie, Italiano: Affrontare la Tricotillomania, Español: lidiar con la tricotilomanía, Deutsch: Die Behandlung von Trichotillomanie, Português: Lidar com a Tricotilomania, Русский: вылечить трихотилломанию, Bahasa Indonesia: Mengatasi Trikotilomania, العربية: علاج اضطراب نتف الشعر القهري

Trang này đã được đọc 8.382 lần.
Bài viết này đã giúp ích cho bạn?